Tổng hợp tin tức,phong cách sống, chuyện của sao, tạp chí nhà đẹp, tư vấn thiết kế nhà đẹp, biệt thự đẹp, tư vấn về thiết kế nội thất, không gian nhà đẹp, tin tức hằng ngày, sức khỏe và đời sống

Wednesday, January 28, 2015

Lặng yên mà sống

No comments :

Hồi nhỏ, khi còn bé xíu cứ thích chạy rong ruổi ở ngoài đường thay vì ngủ trưa, mặc cho cái nắng nóng gay nóng gắt đốt cháy cái làn da trắng bóc mà nội gìn giữ cho, cứ thích hoà mình với nắng, với gió với bạn bè chẳng phải bận tâm gì hết, chẳng phải suy nghĩ lo âu. Sao mà vô tư quá chừng, cái miệng chúm chím lúc nào cũng toe toét cười, đôi lúc mếu máo, nhăn mặt khóc um cả lên. Nhưng mà vậy cũng hay cứ khóc cứ cười một cách tự nhiên, không như bây giờ, không phải buồn phiền cũng chẳng biết thế nào là cô đơn.


Trẻ con mà, có giận có dỗi nhưng mau quên, đã thương ai, mến ai thì luôn bên cạnh giúp đỡ cho hết mình, có cục kẹo, cái bánh cũng để dành mà chia cho. Chiều chiều, mấy làn gió cứ thổi vi vu tạt vào bờ cỏ ươn ướt cạnh dòng sông, hồi ấy thương nội lắm lúc nào cũng bám chân nội đi theo như cái đuôi sợ nội chạy trốn đi mất, ngồi kề nội cảm nhận thấy hương thơm của gió thu tràn về mang mùi lúa chín rạo rực sữa thơm, nội dặn dò từng chút từng chút một nội bảo rằng “nơi cuộc sống này, cái nơi mà mai này khi lớn lên sẽ là một thế giới riêng cho mình có nhiều chông gai lắm, vậy nên cứ bước đi, thật nhẹ, thật chậm, nhớ là luôn giữ cho đôi chân luôn bám chặt trên mặt đất,lặng yên một chút thôi, lặng yên mà sống…” Nghe thì nghe là thế, đầu có gật gù lên xuống là vậy, cơ màhiểu lại là chuyện khác!


Và giờ đây, khi đã được coi là “người hơi hơi lớn” nội cũng bắt đầu bước vào kỉ niệm, một kỉ niệm của những ngày qua, có nội, thật ngọt ngào và cái câu nói xưa cũng bắt đầu trở thành dĩ vãng. Ừ, dĩ vãng thì có sao, không sao cả vẫn có thể mang theo đến suốt cuộc đời, vẫn có thể ghì chặt vào tim: “Lặng yên mà sống”…


Lặng yên, không phải là im lặng, không phải là cứ sống mà không được lên tiếng, đơn giản là yên ắng, lặng lẽ mà sống, không làm phiền toái gì tới ai, không bận tâm, không suy nghĩ nhiều, sống thảnh thơi như một đứa trẻ, khóc khi buồn và cười khi vui. Ngày qua ngày cứ sống, cứ làm vui cho chính mình, cứ cố gắng bước đi trên con đường dẫn đến thành công đầy chông gai và gian khó. Dẫu thế nhưng sẽ không bao giờ lùi bước, vẫn đi, dù cho những bước chân kia có phần chậm rãi, có phần mỏi mệt, có ra sao đi nữa vẫn giữ vững niềm tin. Ừ, lặng yên,lặng yên mà bước, chẳng cần ai bên cạnh, chẳng có ai ngăn cản, người ta nghĩ mình ích kỉ, nghĩ ra sao đi nữa cũng mặc kệ, vì đây là cuộc sống của tôi, tôi có quyền quyết định ...

 

Khi người ta lớn, người ta sẽ biết thế nào là cô đơn, thế nào là chống trải, chẳng còn vô tư như trước, dù biết là vẫn hay cười đó, nhưng mà càng lớn, trong nụ cười chứa chẳng bao giờ là trọn vẹn 100% niềm vui cả. Tại có ai ngờ trước đâu, đôi lúc xen lẫn trong nụ cười là sự giả tạo hay buồn phiền, lo âu không muốn bọc lộ. Cuộc sống càng ngày càng phiền nhoài quá, sao cứ phải chen chân vào cuộc sống xô bồ để rồi nhận ra trong đám đông to lớn kia, mình chỉ là một hạt cát nhỏ xíu, mình chỉ một mình, chẳng có ai ở bên hết, rồi lại thấy cô đơn, phiền thật.



Bạn bè ư? Nhiều đó, nhưng mà chẳng lấy đâu một người bạn thật sự. Thân thật nhiều, quan tâm thật nhiều, chia sẻ thật nhiều, rồi cũng chia xa, rồi mấy cái kí ức kia cũng bay vèo vèo như một cơn gió mạnh, chưa kịp nắm, chưa kịp giữ, chưa kịp ghi vàolòng bao nhiêu là kỉ niệm, buồn chăng? Ừ, hiển nhiên là phải buồn rồi!

 

Từ khi biết tới zing me, biết viết blog, tâm hồn cũng được trải rộng ra hết cỡ, chẳng phải gò bó, giả tạo nữa, thích viết blog, nhưng mà mỗi khi viết là viết chuyện đâu đâu, dù đôi khi muốn viết về bản thân mình lắm, nhưng mà sao không thể được cứ lãng qua chuyện khác thật nhanh trống. Bạn ảo thì cũng như đời thật, dù bao nhiêu lần đã mở lòng hết cỡ, rồi cũng vậy thôi, cũng hụt hẫng với bao nhiêu là tình bạn.



                                                  

Nhưng sao động lực nào cứ muốn ở lại, tìm gì không biết, một người bạn ảo thật sự chăng? Ừ, chắc vậy, nhưng có lẽ từ giờ sẽ không như thế nữa, bởi tôi đã có thể tìm được rồi, dù hụt hẫng, dù buồn nhiều lắm, nhưng mà vẫn tin, tin là chữ tình bạn đó vẫn còn chỗ cho tôi, tôi không biết đích đến của tình bạn đó là bao xa nhưng vẫn mong là cái tình bạn mà tôi trông chớ ấy sẽ  mãi không bao giờ có đích đến thực sự!



Lặng yên mà sống, không xô bồ chen chúc, nỗi đau đến rồi cũng đi, rồi cũng vụt nhanh vào quá khứ. Nhưng điều quan trong duy nhất là sống làm sao cho nụ cười mãi mãi trên môi như hồi thơ trẻ...

Chỉ cần lặng yên một chút thôi, để cuộc sống đúng nghĩa với cái tên gọi của nó...

No comments :

Post a Comment