Showing posts with label Góc Trái Tim. Show all posts
Tuesday, January 5, 2016
Bộ Tranh Hót Nhất Đầu Năm 2016 - Lệ Bích Với Tôi Lắng Nghe
Bộ Tranh Hót Nhất Đầu Năm 2016 - Lệ Bích Với Tôi Lắng Nghe
Hóa ra việc lắng nghe nhau cũng không hề đơn giản như chúng ta vẫn nghĩ!
Lắng nghe có chỉ đơn giản là có người nói và mình... ngồi nghe? Dĩ nhiên là không, bởi nếu dễ thế thì Lê Bích còn làm bộ tranh này làm gì!
Giả sử như bạn đang có tâm sự cần chia sẻ, hãy thử xem bạn đã rơi vào trường hợp nào sau đây:
- Có người chẳng thèm nghe?
- Có người nghe nhưng cũng chẳng thực sự quan tâm, để ý?
- Có người nghe nhưng ngay lập tức xách nó đi buôn dưa lê?
Vân vân và mây mây. Cảm giác lúc đó của bạn sẽ thế nào? Bạn có cần một người lắng nghe thực sự? Và bạn có muốn biết cách để trở thành một người thực sự muốn lắng nghe? Đó chính là tất tần tật những gì Lê Bích đã thể hiện trong bộ tranh mới có tên "Lắng nghe" của mình.
Theo #toilangnghe / Trí Thức Trẻ
Friday, February 6, 2015
Bố đã nói dối
Một clip dài hơn 3 phút với tên gọi “Bố tôi là kẻ nói dối” (My dad is a liar) đang được cộng đồng mạng lan truyền khiến nhiều người xúc động.
Qua con mắt của một cô bé, hình ảnh bố hiện lên là người điển trai, thông minh và thành đạt. Họ có một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc. Tuy nhiên, người xem bất ngờ khi cô bé “vạch tội”: Bố tôi là kẻ nói dối.
Thực chất, ông chỉ là một người lao động không có nhiều tiền. Ông đã rất mệt mỏi khi làm việc mỗi ngày nhưng vẫn luôn mỉm cười nói mọi chuyện ổn với con gái.
“Bố nói, ông không đói. Bố nói, chúng tôi có tất cả mọi thứ” – cô bé tâm sự.
Cao trào xảy ra khi cô bé biết sự thật và đối diện trước bố. Những nghi ngờ mau chóng được dập tắt, cô hiểu ra, để mình có được cuộc sống đầy đủ, bố đã chấp nhận những công việc vất vả nhất, chịu mọi thiệt thòi.
Với nội dung giản dị, cảm xúc lắng đọng, câu chuyện gửi đến thông điệp: “Tương lai của con trẻ luôn đáng với mọi sự hi sinh”.
Clip nằm trong chiến dịch quảng cáo của một công ty bảo hiểm tại Hong Kong.
Qua con mắt của một cô bé, hình ảnh bố hiện lên là người điển trai, thông minh và thành đạt. Họ có một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc. Tuy nhiên, người xem bất ngờ khi cô bé “vạch tội”: Bố tôi là kẻ nói dối.
Thực chất, ông chỉ là một người lao động không có nhiều tiền. Ông đã rất mệt mỏi khi làm việc mỗi ngày nhưng vẫn luôn mỉm cười nói mọi chuyện ổn với con gái.
“Bố nói, ông không đói. Bố nói, chúng tôi có tất cả mọi thứ” – cô bé tâm sự.
Cao trào xảy ra khi cô bé biết sự thật và đối diện trước bố. Những nghi ngờ mau chóng được dập tắt, cô hiểu ra, để mình có được cuộc sống đầy đủ, bố đã chấp nhận những công việc vất vả nhất, chịu mọi thiệt thòi.
Với nội dung giản dị, cảm xúc lắng đọng, câu chuyện gửi đến thông điệp: “Tương lai của con trẻ luôn đáng với mọi sự hi sinh”.
Clip nằm trong chiến dịch quảng cáo của một công ty bảo hiểm tại Hong Kong.
Câu chuyện ý nghĩa về cậu bé mù
Một cậu bé ăn xin bị mù cả 2 mắt đang ngồi ở bậc thềm của 1 toàn nhà, phía trước cậu là 1 cái mũ, trong đó có vài đồng tiền lẻ. Một tấm biển được viết bằng những dòng chữ nguệch ngoạc ngay bên cạnh chiếc mũ: “Tôi mù, làm ơn giúp.”
Một doanh nhân đi qua. Anh ta lấy trong ví của mình mấy đồng rồi để vào trong mũ cậu bé. Sau đó, anh lấy tấm biển, quay ngược nó lại, viết lên đó mấy chữ và để nó vào vị trí cũ.
Chẳng mấy chốc mà chiếc mũ của cậu bé đã đầy tiền. Ngày càng nhiều người để ý đến cậu và cho cậu nhiều tiền hơn. Buổi chiều hôm đó doanh nhân nọ quay lại chỗ cậu bé mù xem mọi việc tiến triển ra sao. Cậu bé nghe bước chân và nhận ra đó là người đã thay đổi tấm biển của cậu, cậu liền hỏi: “Có phải ông là người đã viết gì đó lên tấm biển của tôi không? Ông đã viết gì thế?”
Người đàn ông chậm rãi: “Tôi chỉ viết sự thật thôi. Tôi viết lại ý mà cậu đã viết nhưng cách diễn đạt khác hơn thôi.”
Bạn có đoán được doanh nhân này đã viết gì không? Câu trả lời là: “Hôm nay là 1 ngày đẹp trời và tôi không thể nhìn thấy nó.”
Bạn có nghĩ rằng tấm biển thứ nhất và thứ 2 giống nhau về mặt nghĩa không? Tất nhiên cả 2 tấm biển đều nói lên rằng cậu bé bị mù. Nhưng tấm biển thứ nhất đơn giản chỉ là cậu bé mù và cần được giúp đỡ. Nhưng tấm biển thứ 2 lại hàm ý rằng những người qua đường quả thật đã may mắn hơn cậu bé nhiều khi họ còn đôi mắt để nhìn thấy cuộc sống.
Cùng 1 hàm ý muốn diễn đạt nhưng 2 câu nói lại tạo cho ta cảm giác khác hoàn toàn.
và dĩ nhiên, câu thứ hai làm động lòng người hơn cũng như thế, cùng 1 nội dung muốn nói cho người khác biết, nhưng ta lựa chọn những từ khác nhau sẽ mang lại hiệu ứng và kết quả khác nhau
Một doanh nhân đi qua. Anh ta lấy trong ví của mình mấy đồng rồi để vào trong mũ cậu bé. Sau đó, anh lấy tấm biển, quay ngược nó lại, viết lên đó mấy chữ và để nó vào vị trí cũ.
Chẳng mấy chốc mà chiếc mũ của cậu bé đã đầy tiền. Ngày càng nhiều người để ý đến cậu và cho cậu nhiều tiền hơn. Buổi chiều hôm đó doanh nhân nọ quay lại chỗ cậu bé mù xem mọi việc tiến triển ra sao. Cậu bé nghe bước chân và nhận ra đó là người đã thay đổi tấm biển của cậu, cậu liền hỏi: “Có phải ông là người đã viết gì đó lên tấm biển của tôi không? Ông đã viết gì thế?”
Người đàn ông chậm rãi: “Tôi chỉ viết sự thật thôi. Tôi viết lại ý mà cậu đã viết nhưng cách diễn đạt khác hơn thôi.”
Bạn có đoán được doanh nhân này đã viết gì không? Câu trả lời là: “Hôm nay là 1 ngày đẹp trời và tôi không thể nhìn thấy nó.”
Bạn có nghĩ rằng tấm biển thứ nhất và thứ 2 giống nhau về mặt nghĩa không? Tất nhiên cả 2 tấm biển đều nói lên rằng cậu bé bị mù. Nhưng tấm biển thứ nhất đơn giản chỉ là cậu bé mù và cần được giúp đỡ. Nhưng tấm biển thứ 2 lại hàm ý rằng những người qua đường quả thật đã may mắn hơn cậu bé nhiều khi họ còn đôi mắt để nhìn thấy cuộc sống.
Cùng 1 hàm ý muốn diễn đạt nhưng 2 câu nói lại tạo cho ta cảm giác khác hoàn toàn.
và dĩ nhiên, câu thứ hai làm động lòng người hơn cũng như thế, cùng 1 nội dung muốn nói cho người khác biết, nhưng ta lựa chọn những từ khác nhau sẽ mang lại hiệu ứng và kết quả khác nhau
Nguồn: chiasekinhnghiem
Thursday, February 5, 2015
Bà cụ bán rau - và câu chuyện tình người
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.
Ăn rau không chú ơi?
- Ăn hộ tôi mớ rau...!
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
- Rau này bà bán bao nhiêu?
- Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
- Sao chú mua nhiều thế?- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...
- Nghĩ thế đủ rồi đấy!
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
- Bà bán rau chết rồi.
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!
Ăn rau không chú ơi?
- Ăn hộ tôi mớ rau...!
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
- Rau này bà bán bao nhiêu?
- Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
- Sao chú mua nhiều thế?- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...
- Nghĩ thế đủ rồi đấy!
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
- Bà bán rau chết rồi.
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!
Nguồn: Lê Thắng (vnexpress)
Câu chuyện đáng suy ngẫm về vài đồng tiền lẻ
Đây là câu chuyện có thật do chính người trong truyện thuật lại. Ông là một giáo viên người Anh. Mỗi khi kể, ông thường không cầm được nước mắt, xúc động nghẹn ngào. Ông nói:
Nhà tôi ở một phố giữa Thủ đô Luân Đôn. Một hôm, tôi vừa ra khỏi cửa thì gặp một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi ăn mặt tồi tàn, rách rưới; mặt mũi gầy gò, xanh xao; chìa những bao diêm khẩn khoản mời tôi mua giúp một bao.
Tôi mở ví tiền và chép miệng:
- Rất tiếc là tôi không có xu lẻ.
- Thưa ông , không sao ạ. Ông cứ đưa cho cháu một đồng tiền vàng . Cháu chỉ chạy loáng một lát đến hiệu buôn để đổi, rồi hoàn lại cho ông tiền lẻ còn thừa.
Tôi chăm chú nhìn cậu bé và lưỡng lự :
- Thật chứ ?
- Thưa ông , thật ạ. Cháu không phải là một đứa dối trá. Nét mặt của cậu bé trông rất cương trực và tự hào tới mức làm tôi tin và giao ngay cho cậu một đồng tiền vàng.
Nhưng năm phút, mười phút, rồi mười lăm phút trôi qua mà vẫn không thấy cậu trở lại. Tôi bắt đầu nghi ngờ cậu bé. Nửa giờ sau, chờ mất công, tôi lững thững tiếp tục cuộc dạo chơi và tự nhủ:'' Cần rút kinh nghiệm, không nên tin vào bọn trẻ này''!
Vài giờ sau, khi trở về nhà, tôi ngạc nhiên , thấy có một cậu bé đang đợi tôi. Diện mạo cậu bé này rất giống cậu bé đã cầm tiền của tôi, nhưng nhỏ hơn vài tuổi, gầy gò, xanh xao hơn và thoáng một nỗi buồn tuyệt vọng:
- Thưa ông , có phải ông vừa đưa cho Rô-be một đồng tiền vàng không ạ ? Tôi kẽ gật đầu .
Cậu bé tiếp :
- Thưa ông , đây là tiền lẻ hoàn lại... Rô-be nhờ cháu... mang đến trả ông… Rô-be là anh cháu… chúng cháu mồ côi… Anh cháu không thể mang tiền trả ông được.. vì anh ấy bị xe chẹt… đang nằm ở nhà và khó lòng… sống nổi…
Em bé không nói được hết câu vì những tiếng nấc xé lòng. Tôi sững sờ cả người, tim se lại vì hối hận, hỏi dồn:
- Vậy bây giờ Rô-be ở đâu? Hãy đưa tôi đến.
Sau khi dừng lại một chút trước chiếc hầm nhỏ của một căn nhà đổ nát, em bé nói:
- Thưa ông, đây là nhà của chúng cháu.
Trong một góc tối của căn hầm, cạnh chiếc bếp lò cũ kĩ đã tắt ngắm từ lâu, giữa một đống giẻ rách, tôi nhận ra Rô-be nằm dài, bất động. Mặt em lúc này trắng bệch. Một dòng máu đỏ từ trán chảy xuống. Rô-be đưa mắt nhìn về phía tôi, giọng thều thào, yếu ớt:
- Thưa ông, ông hãy lại gần đây.
Tôi quỳ xuống bên em, cầm lấy bàn tay em - bàn tay khẳng khiu, gầy gò, đáng thương, lạnh ngắt.
- Sác-lây, em đưa tiền trả ông rồi chứ? Cậu bé gật đầu, mắt vẫn sưng mọng.
- …Ôi! Đấy, ông xem, cháu không phải là đứa dối trá mà.
Tôi cúi sát xuống người em, cầm lấy bàn tay em, hôn vào chỗ trán bị thương nứt rạn và nói với Rô-be rằng: "Em hãy bình tâm, dù bất cứ tình huống nào, tôi cũng sẽ nuôi nấng Sác-lây cho em". Tôi nói dịu dàng, âu yếm an ủi Rô-be, để cái chết của em được thanh thản. Bàn tay khốn khổ của em nằm gọn trong tay tôi lạnh dần, lạnh dần… Em bé nghèo túng của tôi đã từ giã cõi đời quá ngắn ngủi như vậy đấy.
Cái chết đó làm cho tôi thấy rằng, trong cuộc đời tôi chưa hề được thấy một cử chỉ, hành động nào đẹp đẽ, cao cả như vậy. Một tâm hồn vô cùng cao thượng ẩn náu trong một em bé sống trong cảnh rất đỗi cực khổ nghèo nàn.
Nhà tôi ở một phố giữa Thủ đô Luân Đôn. Một hôm, tôi vừa ra khỏi cửa thì gặp một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi ăn mặt tồi tàn, rách rưới; mặt mũi gầy gò, xanh xao; chìa những bao diêm khẩn khoản mời tôi mua giúp một bao.
Tôi mở ví tiền và chép miệng:
- Rất tiếc là tôi không có xu lẻ.
- Thưa ông , không sao ạ. Ông cứ đưa cho cháu một đồng tiền vàng . Cháu chỉ chạy loáng một lát đến hiệu buôn để đổi, rồi hoàn lại cho ông tiền lẻ còn thừa.
Tôi chăm chú nhìn cậu bé và lưỡng lự :
- Thật chứ ?
- Thưa ông , thật ạ. Cháu không phải là một đứa dối trá. Nét mặt của cậu bé trông rất cương trực và tự hào tới mức làm tôi tin và giao ngay cho cậu một đồng tiền vàng.
Nhưng năm phút, mười phút, rồi mười lăm phút trôi qua mà vẫn không thấy cậu trở lại. Tôi bắt đầu nghi ngờ cậu bé. Nửa giờ sau, chờ mất công, tôi lững thững tiếp tục cuộc dạo chơi và tự nhủ:'' Cần rút kinh nghiệm, không nên tin vào bọn trẻ này''!
Vài giờ sau, khi trở về nhà, tôi ngạc nhiên , thấy có một cậu bé đang đợi tôi. Diện mạo cậu bé này rất giống cậu bé đã cầm tiền của tôi, nhưng nhỏ hơn vài tuổi, gầy gò, xanh xao hơn và thoáng một nỗi buồn tuyệt vọng:
- Thưa ông , có phải ông vừa đưa cho Rô-be một đồng tiền vàng không ạ ? Tôi kẽ gật đầu .
Cậu bé tiếp :
- Thưa ông , đây là tiền lẻ hoàn lại... Rô-be nhờ cháu... mang đến trả ông… Rô-be là anh cháu… chúng cháu mồ côi… Anh cháu không thể mang tiền trả ông được.. vì anh ấy bị xe chẹt… đang nằm ở nhà và khó lòng… sống nổi…
Em bé không nói được hết câu vì những tiếng nấc xé lòng. Tôi sững sờ cả người, tim se lại vì hối hận, hỏi dồn:
- Vậy bây giờ Rô-be ở đâu? Hãy đưa tôi đến.
Sau khi dừng lại một chút trước chiếc hầm nhỏ của một căn nhà đổ nát, em bé nói:
- Thưa ông, đây là nhà của chúng cháu.
Trong một góc tối của căn hầm, cạnh chiếc bếp lò cũ kĩ đã tắt ngắm từ lâu, giữa một đống giẻ rách, tôi nhận ra Rô-be nằm dài, bất động. Mặt em lúc này trắng bệch. Một dòng máu đỏ từ trán chảy xuống. Rô-be đưa mắt nhìn về phía tôi, giọng thều thào, yếu ớt:
- Thưa ông, ông hãy lại gần đây.
Tôi quỳ xuống bên em, cầm lấy bàn tay em - bàn tay khẳng khiu, gầy gò, đáng thương, lạnh ngắt.
- Sác-lây, em đưa tiền trả ông rồi chứ? Cậu bé gật đầu, mắt vẫn sưng mọng.
- …Ôi! Đấy, ông xem, cháu không phải là đứa dối trá mà.
Tôi cúi sát xuống người em, cầm lấy bàn tay em, hôn vào chỗ trán bị thương nứt rạn và nói với Rô-be rằng: "Em hãy bình tâm, dù bất cứ tình huống nào, tôi cũng sẽ nuôi nấng Sác-lây cho em". Tôi nói dịu dàng, âu yếm an ủi Rô-be, để cái chết của em được thanh thản. Bàn tay khốn khổ của em nằm gọn trong tay tôi lạnh dần, lạnh dần… Em bé nghèo túng của tôi đã từ giã cõi đời quá ngắn ngủi như vậy đấy.
Cái chết đó làm cho tôi thấy rằng, trong cuộc đời tôi chưa hề được thấy một cử chỉ, hành động nào đẹp đẽ, cao cả như vậy. Một tâm hồn vô cùng cao thượng ẩn náu trong một em bé sống trong cảnh rất đỗi cực khổ nghèo nàn.
Nguồn: trietlycuocsong
Bức thư người mẹ gửi con gái
Đây là một bức thư người mẹ viết cho con gái của mình, mình đọc nó trên mạng, tạm dịch để chia sẻ với mọi người. Đọc mà thương mẹ quá .
---
"Con gái à, một ngày khi con thấy mẹ già đi, mẹ muốn con hãy luôn kiên nhẫn với mẹ, và cố gắng hiểu những gì mẹ đang trải qua. Nếu mẹ con mình nói chuyện, mẹ sẽ lập đi lập lại một chuyện cả ngàn lần, nhưng đừng ngắt lời : « mẹ đã nói chuyện này cả buổi rồi đấy ». Con chỉ cần nghe thôi. Hãy nhớ cái lúc con còn bé, mẹ đã kể đi kể lại một câu chuyện cổ tích hết tối này đến tối khác cho đến khi con ngủ say.
Khi mẹ không muốn đi tắm, đừng nổi giận và cằn nhằn mẹ. Hãy nhớ cái lúc mẹ chạy khắp nhà và làm đủ cách để bắt cái con bé lý sự viện đủ cớ để trốn đi tắm ấy.
Khi con thấy mẹ lúng túng đến khó hiểu với các công nghệ mới, hãy cho mẹ thời gian để hiểu và đừng nhìn mẹ kiểu đó… hãy nhớ con yêu ạ, mẹ đã phải kiên nhẫn đến thế nào để dạy con đủ thứ từ ăn uống, mặc quần áo, chải đầu và làm mọi việc hang ngày. Ừ, vào cái ngày con thấy mẹ đã già ấy, hãy thật kiên nhẫn với mẹ con nhé, và thấu hiểu cho những gì mẹ đang phải trải qua.
Nếu có những lúc mẹ không theo kịp những gì mẹ con mình đang nói, hoặc nhớ nhớ quên quên, con hãy cho mẹ thời gian để nhớ lại, và nếu mẹ không thể nhớ ra, đừng lo lắng, đừng mất kiên nhẫn và cũng đừng khó chịu. Hãy hiểu rằng điều quan trọng nhất với mẹ là được ở bên con.
Và khi tuổi già chân mỏi khiến mẹ không thể đi lại nhanh nhẹn như trước, hãy dìu mẹ như cách mẹ đã làm với con khi con tập bước những bước đầu tiên. Khi những ngày đó đến, con đừng buồn, chỉ cần ở bên mẹ, hiểu cho mẹ và dành tình yêu cho đến tận những ngày cuối cùng của mẹ. Mẹ sẽ luôn trân trọng và cảm ơn con vì món quà thời gian và niềm hạnh phúc mà mẹ con ta đã chia sẻ cùng nhau. Với nụ cười và tình yêu vô bờ mẹ luôn dành cho con, mẹ chỉ muốn nói rằng mẹ yêu con thật nhiều con gái ạ."
---
"Con gái à, một ngày khi con thấy mẹ già đi, mẹ muốn con hãy luôn kiên nhẫn với mẹ, và cố gắng hiểu những gì mẹ đang trải qua. Nếu mẹ con mình nói chuyện, mẹ sẽ lập đi lập lại một chuyện cả ngàn lần, nhưng đừng ngắt lời : « mẹ đã nói chuyện này cả buổi rồi đấy ». Con chỉ cần nghe thôi. Hãy nhớ cái lúc con còn bé, mẹ đã kể đi kể lại một câu chuyện cổ tích hết tối này đến tối khác cho đến khi con ngủ say.
Khi mẹ không muốn đi tắm, đừng nổi giận và cằn nhằn mẹ. Hãy nhớ cái lúc mẹ chạy khắp nhà và làm đủ cách để bắt cái con bé lý sự viện đủ cớ để trốn đi tắm ấy.
Khi con thấy mẹ lúng túng đến khó hiểu với các công nghệ mới, hãy cho mẹ thời gian để hiểu và đừng nhìn mẹ kiểu đó… hãy nhớ con yêu ạ, mẹ đã phải kiên nhẫn đến thế nào để dạy con đủ thứ từ ăn uống, mặc quần áo, chải đầu và làm mọi việc hang ngày. Ừ, vào cái ngày con thấy mẹ đã già ấy, hãy thật kiên nhẫn với mẹ con nhé, và thấu hiểu cho những gì mẹ đang phải trải qua.
Nếu có những lúc mẹ không theo kịp những gì mẹ con mình đang nói, hoặc nhớ nhớ quên quên, con hãy cho mẹ thời gian để nhớ lại, và nếu mẹ không thể nhớ ra, đừng lo lắng, đừng mất kiên nhẫn và cũng đừng khó chịu. Hãy hiểu rằng điều quan trọng nhất với mẹ là được ở bên con.
Và khi tuổi già chân mỏi khiến mẹ không thể đi lại nhanh nhẹn như trước, hãy dìu mẹ như cách mẹ đã làm với con khi con tập bước những bước đầu tiên. Khi những ngày đó đến, con đừng buồn, chỉ cần ở bên mẹ, hiểu cho mẹ và dành tình yêu cho đến tận những ngày cuối cùng của mẹ. Mẹ sẽ luôn trân trọng và cảm ơn con vì món quà thời gian và niềm hạnh phúc mà mẹ con ta đã chia sẻ cùng nhau. Với nụ cười và tình yêu vô bờ mẹ luôn dành cho con, mẹ chỉ muốn nói rằng mẹ yêu con thật nhiều con gái ạ."
Tuesday, February 3, 2015
Thương lắm quê hương cơ cực
Có những câu chuyện trôi qua hàng ngày, đôi khi nó đọng lại mãi trong tôi, mỗi lần nhớ đến lại nao lòng…
Tháng 2 năm 2007
Trong một tối lang thang ở Đà Lạt, trời cũng đã khuya, khuya lắm, cũng tầm 12h… đường phố Đà Lạt vắng lạnh, gió cứ rít từng cơn lạnh, với một người như tôi thì cảnh đó có vẻ lãng mạn thậm chí có phần thích. Rồi tôi để ý trong một trạm xe buýt gần đó, gần bùng binh ở Hồ Xuân Hương, một ông cụ trải ra 2 tấm mền, 1 tấm trải xuống đất để nằm, 1 tấm dùng để đắp… Mọi sự lãng mạn và êm đềm trong tôi biến mất, chỉ còn lại cảm giác xót xa. Tôi dừng lại gửi cụ ít tiền rồi bước đi mà lòng thấy đau. Tôi không biết rồi ông cụ chịu được bao nhiêu đêm lạnh giá của Đà Lạt nữa…
Tháng 7 năm 2008
Gần đây tôi thường đi ngang qua Cầu Kinh, cây cầu bắc qua đảo Thanh Đa. Tôi chú ý một ông cụ thường ngồi bán một vài trái mít, trái bưởi… ít lắm, chẳng nhiều nhặn gì, nếu mà có bán hết mớ đó cũng không biết ông cụ lời được bao nhiều. Vậy mà có những đêm trời mưa lất phất, lạnh lắm… đi ngang vẫn thấy ông cụ trùm 1 cái áo mưa, ngồi co ro… Chỉ ước được nói: “cụ ơi cụ về đi, trời mưa thế này có được ai sẽ dừng lại mua đồ”. Tôi đi qua, không thể dừng lại được vì xe tôi không được dừng giữa cầu – cũng như những người khác đã đi qua… chỉ có đúng một từ có thể diễn tả được tâm trạng của tôi: “đau lòng”, ngay lúc này viết những câu này tôi vẫn thấy đau lòng.
Một đêm khuya gần đây
Sau một đêm ăn uống cùng vài người bạn, tôi về nhà, trời đã gần 12 giờ khuya, vắng lắm, rẽ vào con đường về đêm vắng vẻ. Tôi thấy hình dáng một bà cụ già, đẩy một chiếc xe mà không biết gọi là gì, chỉ biết nó có 3 cái bánh nhỏ, xe là một cái thùng. Bà cụ ngồi lui cui tìm trong những đống xà bần những mảnh ve chai. Giờ đó là giờ mà người khác đang ngủ say, thế mà một bà cụ già lại phải cặm cụi đi nhặt từng mảnh ve chai. Tôi dừng xe lại đưa cho cụ ít tiền, phận nhỏ tôi cầm 2 tay đưa cụ đã đành, thế mà cụ cũng cầm 2 tay rồi run run ấp úng, mãi mới được câu “cám ơn cậu, chúc cậu may mắn nhé”. Tôi bước lên xe, không dám đóng cửa lại ngay mà phải chạy đi một đoạn mới dám đóng cửa, tôi sợ tiếng đóng cửa như một sự phũ phàng nào đó…
Một tối về nhà sớm
Tôi sang nhà ba mẹ ăn cơm, chợt trên ti vi có chương trình phát về những người nghèo, có một đoạn kể về một gia đình có 2 mẹ con, người con bị tàn tật không lao động được, người mẹ già phải nấu bánh để bán. Người tàn tật được nhà nước trợ cấp, tôi đã chuẩn bị để nghe một con số thật thấp, khoảng chừng 200 ngàn / tháng, nhưng rồi tôi ngỡ ngàn khi nghe con số 57 ngàn đồng một tháng tiền trợ cấp. 57 ngàn đồng, bằng giá 1 ly nước trong một quán cà phê ở Sài Gòn…
Một buổi tiệc
Một người bạn, tạm gọi là thuộc hàng đại gia, xe đi bạc tỉ. Mời một số anh em, khoảng 10 người, ăn uống trong một nhà hàng sang trọng, rồi sau đó xuống vũ trường bên dưới… Cuối buổi tiệc số tiền thanh toán… 2600$. Bốn mươi ba triệu cho một đêm ăn uống. Tôi tự hỏi bốn mươi ba triệu sẽ làm được bao nhiêu việc cho những người nghèo ở trên. Và mang bốn mươi ba triệu để đãi 10 người có cuộc sống khá đầy đủ. Thấm thía câu nói “một miếng khi đói bằng một gói khi no”, sao lại mang một gói đi cho một nhóm người no?
Viết lại những câu chuyện này để chia sẻ với các bạn, trong cuộc sống đôi khi ta bị một điều gì đó nặng nề, bị mất đi tình cảm, bị tổn thương, bị áp lực công việc, và đôi khi ta muốn buông xuôi, ta biết đâu rằng những điều đó vẫn chỉ là những điều rất nhỏ so với những cơ cực đến cùng cực của nhiều cảnh đời khác. Để ta có nghị lực tiếp tục vươn lên đi tới.
Và cũng là để tự thấy xấu hổ với bản thân vì đã có những lúc tiêu xài hoang phí, để tự nhắn nhủ rằng tôi và bạn, chúng ta, tuy không phải là đại gia giàu có, vẫn có thể làm được điều gì đó cho những người khác, và cho cả chúng ta!
Thương lắm quê hương cơ cực.
Tháng 2 năm 2007
Trong một tối lang thang ở Đà Lạt, trời cũng đã khuya, khuya lắm, cũng tầm 12h… đường phố Đà Lạt vắng lạnh, gió cứ rít từng cơn lạnh, với một người như tôi thì cảnh đó có vẻ lãng mạn thậm chí có phần thích. Rồi tôi để ý trong một trạm xe buýt gần đó, gần bùng binh ở Hồ Xuân Hương, một ông cụ trải ra 2 tấm mền, 1 tấm trải xuống đất để nằm, 1 tấm dùng để đắp… Mọi sự lãng mạn và êm đềm trong tôi biến mất, chỉ còn lại cảm giác xót xa. Tôi dừng lại gửi cụ ít tiền rồi bước đi mà lòng thấy đau. Tôi không biết rồi ông cụ chịu được bao nhiêu đêm lạnh giá của Đà Lạt nữa…
Tháng 7 năm 2008
Gần đây tôi thường đi ngang qua Cầu Kinh, cây cầu bắc qua đảo Thanh Đa. Tôi chú ý một ông cụ thường ngồi bán một vài trái mít, trái bưởi… ít lắm, chẳng nhiều nhặn gì, nếu mà có bán hết mớ đó cũng không biết ông cụ lời được bao nhiều. Vậy mà có những đêm trời mưa lất phất, lạnh lắm… đi ngang vẫn thấy ông cụ trùm 1 cái áo mưa, ngồi co ro… Chỉ ước được nói: “cụ ơi cụ về đi, trời mưa thế này có được ai sẽ dừng lại mua đồ”. Tôi đi qua, không thể dừng lại được vì xe tôi không được dừng giữa cầu – cũng như những người khác đã đi qua… chỉ có đúng một từ có thể diễn tả được tâm trạng của tôi: “đau lòng”, ngay lúc này viết những câu này tôi vẫn thấy đau lòng.
Một đêm khuya gần đây
Sau một đêm ăn uống cùng vài người bạn, tôi về nhà, trời đã gần 12 giờ khuya, vắng lắm, rẽ vào con đường về đêm vắng vẻ. Tôi thấy hình dáng một bà cụ già, đẩy một chiếc xe mà không biết gọi là gì, chỉ biết nó có 3 cái bánh nhỏ, xe là một cái thùng. Bà cụ ngồi lui cui tìm trong những đống xà bần những mảnh ve chai. Giờ đó là giờ mà người khác đang ngủ say, thế mà một bà cụ già lại phải cặm cụi đi nhặt từng mảnh ve chai. Tôi dừng xe lại đưa cho cụ ít tiền, phận nhỏ tôi cầm 2 tay đưa cụ đã đành, thế mà cụ cũng cầm 2 tay rồi run run ấp úng, mãi mới được câu “cám ơn cậu, chúc cậu may mắn nhé”. Tôi bước lên xe, không dám đóng cửa lại ngay mà phải chạy đi một đoạn mới dám đóng cửa, tôi sợ tiếng đóng cửa như một sự phũ phàng nào đó…
Một tối về nhà sớm
Tôi sang nhà ba mẹ ăn cơm, chợt trên ti vi có chương trình phát về những người nghèo, có một đoạn kể về một gia đình có 2 mẹ con, người con bị tàn tật không lao động được, người mẹ già phải nấu bánh để bán. Người tàn tật được nhà nước trợ cấp, tôi đã chuẩn bị để nghe một con số thật thấp, khoảng chừng 200 ngàn / tháng, nhưng rồi tôi ngỡ ngàn khi nghe con số 57 ngàn đồng một tháng tiền trợ cấp. 57 ngàn đồng, bằng giá 1 ly nước trong một quán cà phê ở Sài Gòn…
Một buổi tiệc
Một người bạn, tạm gọi là thuộc hàng đại gia, xe đi bạc tỉ. Mời một số anh em, khoảng 10 người, ăn uống trong một nhà hàng sang trọng, rồi sau đó xuống vũ trường bên dưới… Cuối buổi tiệc số tiền thanh toán… 2600$. Bốn mươi ba triệu cho một đêm ăn uống. Tôi tự hỏi bốn mươi ba triệu sẽ làm được bao nhiêu việc cho những người nghèo ở trên. Và mang bốn mươi ba triệu để đãi 10 người có cuộc sống khá đầy đủ. Thấm thía câu nói “một miếng khi đói bằng một gói khi no”, sao lại mang một gói đi cho một nhóm người no?
Viết lại những câu chuyện này để chia sẻ với các bạn, trong cuộc sống đôi khi ta bị một điều gì đó nặng nề, bị mất đi tình cảm, bị tổn thương, bị áp lực công việc, và đôi khi ta muốn buông xuôi, ta biết đâu rằng những điều đó vẫn chỉ là những điều rất nhỏ so với những cơ cực đến cùng cực của nhiều cảnh đời khác. Để ta có nghị lực tiếp tục vươn lên đi tới.
Và cũng là để tự thấy xấu hổ với bản thân vì đã có những lúc tiêu xài hoang phí, để tự nhắn nhủ rằng tôi và bạn, chúng ta, tuy không phải là đại gia giàu có, vẫn có thể làm được điều gì đó cho những người khác, và cho cả chúng ta!
Thương lắm quê hương cơ cực.
Saturday, January 31, 2015
"Cũ"
Người ta thường bảo những gì đã cũ thường đáng quý và đáng nhớ hơn….Nhưng nhiều khi, cũng đáng sợ nữa!
Bạn cũ chẳng hạn,
Có buồn không khi một ngày những người bạn, sau những ngày xa tháng cách, chợt gọi nhau bằng hai tiếng “bạn cũ”. Đã là bạn, sao lại còn cũ? Kỷ niệm cũ đã đành, đến bạn cũng cũ thì huống hồ, tình cảm có cũ không?
Không trách cứ bất kỳ ai, cũng chẳng thể đổ lỗi cho ngôn từ bởi đã thêm vào sau “bạn” cái chữ “cũ” dửng dưng và đanh điếng ấy. Một tính từ chỉ thời gian – vỏn vẹn thế thôi, mà níu dài không gian giữa hai người bạn ra ngút mắt và xa đến tận cùng. Tất nhiên, có quý nhau mới gặp lại, mới nhận ra và mới gọi bằng hai tiếng vừa quen vừa lạ, vừa ngần ngại vừa rưng rưng. Những vẫn xót vô cùng. Bởi những gì đã ướm vào chiếc áo “cũ” của thời gian, nghĩa là chẳng còn thể đưa tay chạm vào, hoặc nếu có, cũng chỉ níu với về lớp bụi bám hanh hao.
Sợ lắm cảm giác phải đối mặt trước mỗi ngã rẽ của những người bạn từng một thời khắng khít bởi biết mình hoàn toàn bất khả khi mỗi đứa một con đường, một ước mơ. Đến ngày gặp lại, chỉ có thể ngập ngừng gọi “bạn cũ” và chấp nhận những thay thế hời hợt của bây giờ - dù cho bản thân vẫn ngộ nhận tình cảm chưa bao giờ cũ. Ừ thì, chỉ có chúng ta là cũ trong nhau thôi…
Đường cũ,
Sài Gòn hiếm có con đường nào cũ cả, bởi quanh năm luôn được đào xới cần mẫn bởi các nhà cấp nước, cấp điện, cấp cáp hoặc cấp lô cốt… thế nên diện mạo lúc nào cũng mới toanh với nhựa đường, gạch đá ngổn ngang thường trực. Nhưng những con đường trong trí nhớ lại thường cũ xưa như thể thuộc về một miền xa lắc lơ mà bẵng đi lâu rồi chưa trở lại… Sợ đánh thức những điều đã cố nguôi ngoai. Con đường ngang qua nhà người thương đầu tiên khi tuổi vừa biết yêu. Có bụi hoa giấy rợp bóng mát, có ngõ ngách quanh co hẹp chỉ vừa hai người nép và có cả mùi thơm cà phê mới rang của nhà nào trong xóm bán chạp phô. Chẳng biết giờ nhà ấy còn hàng quán không, mà cứ mỗi khi ngang quan bất kỳ nơi nào thoảng mùi cà phê, lòng lại xốn xang như vừa chạm mặt ký ức. Ngày ấy, ở nơi đó, có một người cứ mỗi chiều lại đứng dưới tán cây chờ một nụ cười về ngang qua xóm, giữa những cánh hoa giấy rơi đều và xoay tròn như những bông vụ màu hồng phấn tí hon. Còn bây giờ, người đã xa cả nửa vòng Trái đất, mà đường xưa chẳng biết còn giữ lại chút nên thơ nào như trong trí nhớ không, nên cứ toàn đi đường vòng để tránh phải nhìn lại. Nỗi sợ đánh mất một phần ký ức gần như là duy nhất về một người giữa những thay đổi chóng vánh tất yếu của cuộc sống cứ mơ hồ tạo thành những thói quen né tránh. Dẫu biết bản thân có vờ không thấy thì thực tại cũng đã sang trang mấy lần mà chẳng cần được sự ưng thuận từ bất kỳ ai. Đường xưa đã cũ, mà người đời mấy ai đủ minh mẫn để nhớ rõ lối đi về sau chừng ấy thời gian và đổi thay của quy hoạch, giải tỏa, xây cất… Thế nên cứ sợ, mỗi lần bất giác lạc ngang qua những chốn cũ xưa…
Người yêu cũ…
Cũng thiệt là đáng sợ,… cúp máy, và nghe hỏi phong thanh “Ai gọi thế?”, nhoẻn cười lơ ngơ “Người yêu cũ”.
Trả lời xong, thấy lòng hoang hoải và thấy mình xa ngái…
Người – nghe xa xa lạ lạ mà vẫn còn chút gần gũi thân thuộc. “Người yêu”, nghe “sến sến” nhưng đầy khắng khít dễ thương. Nhưng đến “người yêu cũ” rồi thì sao nghe buồn và dửng dưng đến xót!
Không thể trách ai nếu một ngày người yêu trở thành cũ và cũng nhiều người-đã-từng-yêu trở thành bạn cũ của nhau. “Bạn cũ” trong trường hợp này, vẫn có những trân trọng và quý mến riêng dành. Nhưng nếu người đã cũ, vẫn không thể gọi bằng bạn cũ, mà cứ luôn khăng khăng “người yêu cũ”, là vì sao?
Là vì… vẫn còn yêu, vì vẫn chưa thể đối mặt với những tình cảm ngày xưa bằng thái độ ngần ngại của những người bạn bàng quan bình thường. Và vì vẫn muốn gọi người bằng “người yêu” hơn là “bạn” – dẫu rằng tiếng “người yêu cũ” gợi nhiều kỷ niệm ức nước mắt hơn nhiều so với “bạn cũ”, ai đó ạ!
.
.
.
Đến bao giờ, chúng ta mới thật sự cũ trong những sai lầm và nông nổi của nhau? Đến bao giờ, những lời nói vô tình cứa hằn lên kỷ niệm, mới trở thành xưa cũ bông đùa trong trái tim không còn biết đau…
Nguồn: St
Đừng dại dột tạo thành những thói quen...
Em ít khi nào cho anh được đưa đón – cái quyền và nghĩa vụ tối thiểu của những người đang yêu. Em bảo rườm rà, cả hai lớn rồi, đủ hiểu tình cảm của người còn lại dành cho mình thế nào nên cần chi những biểu hiện lấy lòng vụn vặt như chờ đợi rước nhau. Với em, đôi lúc đó còn là sự phụ thuộc. Nhưng mỗi khi đi cùng nhau qua những ngã đường lộng gió, vòng tay em lúc nào cũng ôm anh thật chặt và bờ vai anh luôn ấm áp bởi khuôn mặt em tựa vào phía sau mình bình yên.
Hiếm khi điện thoại anh rung lên những tin nhắn chúc ngủ ngon hay tinh mơ chào ngày mới. Em cho rằng thật trẻ con và “phá đám” giấc ngủ của nhau, khi hai đứa đều làm việc trong những môi trường áp lực cao nên thiếu ngủ đã trở thành trầm kha, huống hồ là bật dậy gửi hay đọc tin nhắn. Với em, đôi lúc đó còn là sự giao đãi. Chỉ những khi bên anh, em mới trân trọng từng khoảnh khắc trải qua với người đang hiện diện kề cận mình – chứ không phải một tin nhắn máy móc của thứ công nghệ viễn thông nối gần những người ở xa và đẩy xa những người rất gần.
Cũng chẳng khi nào hai đứa nhất thiết phải gặp nhau mỗi ngày cho đúng nghĩa “hẹn hò” kiểu những cặp đang yêu. Anh và em sẽ phì cười khi chứng kiến những đôi tình nhân đều đặn mỗi tuần bảy ngày hẹn nhau như một quán tính, dù sau đó chỉ để lặng im nhìn người đối diện rồi lúng túng hỏi han “Đi đâu bây giờ?”. Với em, đôi lúc đó còn là bổn phận cố làm cho tròn. Nhưng đôi khi anh lại bất ngờ thấy em lẳng lặng chuẩn bị sẵn bữa tối rồi mang đến công sở vì biết hôm đó anh phải làm việc đến tận khuya. Chẳng cần một cuộc hẹn hò, vậy mà vẫn đủ đầy những nụ cười hạnh phúc, những ngón tay đan dịu dàng và những lời thầm thì thương nhau. Bên em, anh hiểu được rằng hạnh phúc hữu hình trong những bất ngờ hơn là những ràng buộc về tình cảm gắn bó đến thường trực.
Vì tất cả những hành động ân cần đến thân thương kia sẽ chóng thành thói quen dễ dãi, nếu chúng ta cứ nhận lấy vô tội vạ từ phía nhau. Cả khoa học còn chứng minh não bộ con người sẽ tạo thành quán tính khi một việc gì được lặp đi lặp lại hai mươi mốt lần liên tục. Mà em thì lại chẳng bao giờ muốn tình cảm trở thành thói quen. Nói đúng hơn, em không muốn chúng ta dại dột tạo cho mình những thói quen khó bỏ, để lỡ sau này phải rẽ hai ngã không chung đường, em biết làm gì để khỏa lấp những khoảng trống thường nhật anh đã từng làm những ngày còn yêu? Chẳng phải em thiếu niềm tin, cũng không do anh chóng chán cạn lòng, chỉ là con đường phía trước còn quá dài rộng để gánh vác sức nặng của hai tiếng “thói quen”. Rồi em biết tựa vào đâu khi không còn được đưa đón nếu trót quen vào sự có mặt của anh mỗi khi bước chân ra những ngã đường tất bật. Và khi không nhận nữa những tin nhắn trìu mến, liệu giấc ngủ của anh có tròn đầy nếu cứ thao thức đợi chờ một điều mơ hồ không rõ từ điện thoại đã lâu rồi không còn hiện số máy quen. Lòng sẽ chỏng chơ thế nào nếu một ngày thói quen đã thành nếp sống, mà người thương cũ thân quen đã không còn bên cạnh…
Đừng dại dột tạo thành những thói quen, khi mà chính chúng ta còn đang chưa biết sẽ duy trì được điều đó trong bao lâu.
Ngày trôi về phía cũ - Anh Khang
Wednesday, January 28, 2015
Lặng yên mà sống
Hồi nhỏ, khi còn bé xíu cứ thích chạy rong ruổi ở ngoài đường thay vì ngủ trưa, mặc cho cái nắng nóng gay nóng gắt đốt cháy cái làn da trắng bóc mà nội gìn giữ cho, cứ thích hoà mình với nắng, với gió với bạn bè chẳng phải bận tâm gì hết, chẳng phải suy nghĩ lo âu. Sao mà vô tư quá chừng, cái miệng chúm chím lúc nào cũng toe toét cười, đôi lúc mếu máo, nhăn mặt khóc um cả lên. Nhưng mà vậy cũng hay cứ khóc cứ cười một cách tự nhiên, không như bây giờ, không phải buồn phiền cũng chẳng biết thế nào là cô đơn.
Trẻ con mà, có giận có dỗi nhưng mau quên, đã thương ai, mến ai thì luôn bên cạnh giúp đỡ cho hết mình, có cục kẹo, cái bánh cũng để dành mà chia cho. Chiều chiều, mấy làn gió cứ thổi vi vu tạt vào bờ cỏ ươn ướt cạnh dòng sông, hồi ấy thương nội lắm lúc nào cũng bám chân nội đi theo như cái đuôi sợ nội chạy trốn đi mất, ngồi kề nội cảm nhận thấy hương thơm của gió thu tràn về mang mùi lúa chín rạo rực sữa thơm, nội dặn dò từng chút từng chút một nội bảo rằng “nơi cuộc sống này, cái nơi mà mai này khi lớn lên sẽ là một thế giới riêng cho mình có nhiều chông gai lắm, vậy nên cứ bước đi, thật nhẹ, thật chậm, nhớ là luôn giữ cho đôi chân luôn bám chặt trên mặt đất,lặng yên một chút thôi, lặng yên mà sống…” Nghe thì nghe là thế, đầu có gật gù lên xuống là vậy, cơ màhiểu lại là chuyện khác!
Và giờ đây, khi đã được coi là “người hơi hơi lớn” nội cũng bắt đầu bước vào kỉ niệm, một kỉ niệm của những ngày qua, có nội, thật ngọt ngào và cái câu nói xưa cũng bắt đầu trở thành dĩ vãng. Ừ, dĩ vãng thì có sao, không sao cả vẫn có thể mang theo đến suốt cuộc đời, vẫn có thể ghì chặt vào tim: “Lặng yên mà sống”…
Lặng yên, không phải là im lặng, không phải là cứ sống mà không được lên tiếng, đơn giản là yên ắng, lặng lẽ mà sống, không làm phiền toái gì tới ai, không bận tâm, không suy nghĩ nhiều, sống thảnh thơi như một đứa trẻ, khóc khi buồn và cười khi vui. Ngày qua ngày cứ sống, cứ làm vui cho chính mình, cứ cố gắng bước đi trên con đường dẫn đến thành công đầy chông gai và gian khó. Dẫu thế nhưng sẽ không bao giờ lùi bước, vẫn đi, dù cho những bước chân kia có phần chậm rãi, có phần mỏi mệt, có ra sao đi nữa vẫn giữ vững niềm tin. Ừ, lặng yên,lặng yên mà bước, chẳng cần ai bên cạnh, chẳng có ai ngăn cản, người ta nghĩ mình ích kỉ, nghĩ ra sao đi nữa cũng mặc kệ, vì đây là cuộc sống của tôi, tôi có quyền quyết định ...
Khi người ta lớn, người ta sẽ biết thế nào là cô đơn, thế nào là chống trải, chẳng còn vô tư như trước, dù biết là vẫn hay cười đó, nhưng mà càng lớn, trong nụ cười chứa chẳng bao giờ là trọn vẹn 100% niềm vui cả. Tại có ai ngờ trước đâu, đôi lúc xen lẫn trong nụ cười là sự giả tạo hay buồn phiền, lo âu không muốn bọc lộ. Cuộc sống càng ngày càng phiền nhoài quá, sao cứ phải chen chân vào cuộc sống xô bồ để rồi nhận ra trong đám đông to lớn kia, mình chỉ là một hạt cát nhỏ xíu, mình chỉ một mình, chẳng có ai ở bên hết, rồi lại thấy cô đơn, phiền thật.

Bạn bè ư? Nhiều đó, nhưng mà chẳng lấy đâu một người bạn thật sự. Thân thật nhiều, quan tâm thật nhiều, chia sẻ thật nhiều, rồi cũng chia xa, rồi mấy cái kí ức kia cũng bay vèo vèo như một cơn gió mạnh, chưa kịp nắm, chưa kịp giữ, chưa kịp ghi vàolòng bao nhiêu là kỉ niệm, buồn chăng? Ừ, hiển nhiên là phải buồn rồi!
Từ khi biết tới zing me, biết viết blog, tâm hồn cũng được trải rộng ra hết cỡ, chẳng phải gò bó, giả tạo nữa, thích viết blog, nhưng mà mỗi khi viết là viết chuyện đâu đâu, dù đôi khi muốn viết về bản thân mình lắm, nhưng mà sao không thể được cứ lãng qua chuyện khác thật nhanh trống. Bạn ảo thì cũng như đời thật, dù bao nhiêu lần đã mở lòng hết cỡ, rồi cũng vậy thôi, cũng hụt hẫng với bao nhiêu là tình bạn.

Nhưng sao động lực nào cứ muốn ở lại, tìm gì không biết, một người bạn ảo thật sự chăng? Ừ, chắc vậy, nhưng có lẽ từ giờ sẽ không như thế nữa, bởi tôi đã có thể tìm được rồi, dù hụt hẫng, dù buồn nhiều lắm, nhưng mà vẫn tin, tin là chữ tình bạn đó vẫn còn chỗ cho tôi, tôi không biết đích đến của tình bạn đó là bao xa nhưng vẫn mong là cái tình bạn mà tôi trông chớ ấy sẽ mãi không bao giờ có đích đến thực sự!
Lặng yên mà sống, không xô bồ chen chúc, nỗi đau đến rồi cũng đi, rồi cũng vụt nhanh vào quá khứ. Nhưng điều quan trong duy nhất là sống làm sao cho nụ cười mãi mãi trên môi như hồi thơ trẻ...
Chỉ cần lặng yên một chút thôi, để cuộc sống đúng nghĩa với cái tên gọi của nó...
Subscribe to:
Posts
(
Atom
)










