Saturday, January 31, 2015
"Cũ"
Người ta thường bảo những gì đã cũ thường đáng quý và đáng nhớ hơn….Nhưng nhiều khi, cũng đáng sợ nữa!
Bạn cũ chẳng hạn,
Có buồn không khi một ngày những người bạn, sau những ngày xa tháng cách, chợt gọi nhau bằng hai tiếng “bạn cũ”. Đã là bạn, sao lại còn cũ? Kỷ niệm cũ đã đành, đến bạn cũng cũ thì huống hồ, tình cảm có cũ không?
Không trách cứ bất kỳ ai, cũng chẳng thể đổ lỗi cho ngôn từ bởi đã thêm vào sau “bạn” cái chữ “cũ” dửng dưng và đanh điếng ấy. Một tính từ chỉ thời gian – vỏn vẹn thế thôi, mà níu dài không gian giữa hai người bạn ra ngút mắt và xa đến tận cùng. Tất nhiên, có quý nhau mới gặp lại, mới nhận ra và mới gọi bằng hai tiếng vừa quen vừa lạ, vừa ngần ngại vừa rưng rưng. Những vẫn xót vô cùng. Bởi những gì đã ướm vào chiếc áo “cũ” của thời gian, nghĩa là chẳng còn thể đưa tay chạm vào, hoặc nếu có, cũng chỉ níu với về lớp bụi bám hanh hao.
Sợ lắm cảm giác phải đối mặt trước mỗi ngã rẽ của những người bạn từng một thời khắng khít bởi biết mình hoàn toàn bất khả khi mỗi đứa một con đường, một ước mơ. Đến ngày gặp lại, chỉ có thể ngập ngừng gọi “bạn cũ” và chấp nhận những thay thế hời hợt của bây giờ - dù cho bản thân vẫn ngộ nhận tình cảm chưa bao giờ cũ. Ừ thì, chỉ có chúng ta là cũ trong nhau thôi…
Đường cũ,
Sài Gòn hiếm có con đường nào cũ cả, bởi quanh năm luôn được đào xới cần mẫn bởi các nhà cấp nước, cấp điện, cấp cáp hoặc cấp lô cốt… thế nên diện mạo lúc nào cũng mới toanh với nhựa đường, gạch đá ngổn ngang thường trực. Nhưng những con đường trong trí nhớ lại thường cũ xưa như thể thuộc về một miền xa lắc lơ mà bẵng đi lâu rồi chưa trở lại… Sợ đánh thức những điều đã cố nguôi ngoai. Con đường ngang qua nhà người thương đầu tiên khi tuổi vừa biết yêu. Có bụi hoa giấy rợp bóng mát, có ngõ ngách quanh co hẹp chỉ vừa hai người nép và có cả mùi thơm cà phê mới rang của nhà nào trong xóm bán chạp phô. Chẳng biết giờ nhà ấy còn hàng quán không, mà cứ mỗi khi ngang quan bất kỳ nơi nào thoảng mùi cà phê, lòng lại xốn xang như vừa chạm mặt ký ức. Ngày ấy, ở nơi đó, có một người cứ mỗi chiều lại đứng dưới tán cây chờ một nụ cười về ngang qua xóm, giữa những cánh hoa giấy rơi đều và xoay tròn như những bông vụ màu hồng phấn tí hon. Còn bây giờ, người đã xa cả nửa vòng Trái đất, mà đường xưa chẳng biết còn giữ lại chút nên thơ nào như trong trí nhớ không, nên cứ toàn đi đường vòng để tránh phải nhìn lại. Nỗi sợ đánh mất một phần ký ức gần như là duy nhất về một người giữa những thay đổi chóng vánh tất yếu của cuộc sống cứ mơ hồ tạo thành những thói quen né tránh. Dẫu biết bản thân có vờ không thấy thì thực tại cũng đã sang trang mấy lần mà chẳng cần được sự ưng thuận từ bất kỳ ai. Đường xưa đã cũ, mà người đời mấy ai đủ minh mẫn để nhớ rõ lối đi về sau chừng ấy thời gian và đổi thay của quy hoạch, giải tỏa, xây cất… Thế nên cứ sợ, mỗi lần bất giác lạc ngang qua những chốn cũ xưa…
Người yêu cũ…
Cũng thiệt là đáng sợ,… cúp máy, và nghe hỏi phong thanh “Ai gọi thế?”, nhoẻn cười lơ ngơ “Người yêu cũ”.
Trả lời xong, thấy lòng hoang hoải và thấy mình xa ngái…
Người – nghe xa xa lạ lạ mà vẫn còn chút gần gũi thân thuộc. “Người yêu”, nghe “sến sến” nhưng đầy khắng khít dễ thương. Nhưng đến “người yêu cũ” rồi thì sao nghe buồn và dửng dưng đến xót!
Không thể trách ai nếu một ngày người yêu trở thành cũ và cũng nhiều người-đã-từng-yêu trở thành bạn cũ của nhau. “Bạn cũ” trong trường hợp này, vẫn có những trân trọng và quý mến riêng dành. Nhưng nếu người đã cũ, vẫn không thể gọi bằng bạn cũ, mà cứ luôn khăng khăng “người yêu cũ”, là vì sao?
Là vì… vẫn còn yêu, vì vẫn chưa thể đối mặt với những tình cảm ngày xưa bằng thái độ ngần ngại của những người bạn bàng quan bình thường. Và vì vẫn muốn gọi người bằng “người yêu” hơn là “bạn” – dẫu rằng tiếng “người yêu cũ” gợi nhiều kỷ niệm ức nước mắt hơn nhiều so với “bạn cũ”, ai đó ạ!
.
.
.
Đến bao giờ, chúng ta mới thật sự cũ trong những sai lầm và nông nổi của nhau? Đến bao giờ, những lời nói vô tình cứa hằn lên kỷ niệm, mới trở thành xưa cũ bông đùa trong trái tim không còn biết đau…
Nguồn: St
Đừng dại dột tạo thành những thói quen...
Em ít khi nào cho anh được đưa đón – cái quyền và nghĩa vụ tối thiểu của những người đang yêu. Em bảo rườm rà, cả hai lớn rồi, đủ hiểu tình cảm của người còn lại dành cho mình thế nào nên cần chi những biểu hiện lấy lòng vụn vặt như chờ đợi rước nhau. Với em, đôi lúc đó còn là sự phụ thuộc. Nhưng mỗi khi đi cùng nhau qua những ngã đường lộng gió, vòng tay em lúc nào cũng ôm anh thật chặt và bờ vai anh luôn ấm áp bởi khuôn mặt em tựa vào phía sau mình bình yên.
Hiếm khi điện thoại anh rung lên những tin nhắn chúc ngủ ngon hay tinh mơ chào ngày mới. Em cho rằng thật trẻ con và “phá đám” giấc ngủ của nhau, khi hai đứa đều làm việc trong những môi trường áp lực cao nên thiếu ngủ đã trở thành trầm kha, huống hồ là bật dậy gửi hay đọc tin nhắn. Với em, đôi lúc đó còn là sự giao đãi. Chỉ những khi bên anh, em mới trân trọng từng khoảnh khắc trải qua với người đang hiện diện kề cận mình – chứ không phải một tin nhắn máy móc của thứ công nghệ viễn thông nối gần những người ở xa và đẩy xa những người rất gần.
Cũng chẳng khi nào hai đứa nhất thiết phải gặp nhau mỗi ngày cho đúng nghĩa “hẹn hò” kiểu những cặp đang yêu. Anh và em sẽ phì cười khi chứng kiến những đôi tình nhân đều đặn mỗi tuần bảy ngày hẹn nhau như một quán tính, dù sau đó chỉ để lặng im nhìn người đối diện rồi lúng túng hỏi han “Đi đâu bây giờ?”. Với em, đôi lúc đó còn là bổn phận cố làm cho tròn. Nhưng đôi khi anh lại bất ngờ thấy em lẳng lặng chuẩn bị sẵn bữa tối rồi mang đến công sở vì biết hôm đó anh phải làm việc đến tận khuya. Chẳng cần một cuộc hẹn hò, vậy mà vẫn đủ đầy những nụ cười hạnh phúc, những ngón tay đan dịu dàng và những lời thầm thì thương nhau. Bên em, anh hiểu được rằng hạnh phúc hữu hình trong những bất ngờ hơn là những ràng buộc về tình cảm gắn bó đến thường trực.
Vì tất cả những hành động ân cần đến thân thương kia sẽ chóng thành thói quen dễ dãi, nếu chúng ta cứ nhận lấy vô tội vạ từ phía nhau. Cả khoa học còn chứng minh não bộ con người sẽ tạo thành quán tính khi một việc gì được lặp đi lặp lại hai mươi mốt lần liên tục. Mà em thì lại chẳng bao giờ muốn tình cảm trở thành thói quen. Nói đúng hơn, em không muốn chúng ta dại dột tạo cho mình những thói quen khó bỏ, để lỡ sau này phải rẽ hai ngã không chung đường, em biết làm gì để khỏa lấp những khoảng trống thường nhật anh đã từng làm những ngày còn yêu? Chẳng phải em thiếu niềm tin, cũng không do anh chóng chán cạn lòng, chỉ là con đường phía trước còn quá dài rộng để gánh vác sức nặng của hai tiếng “thói quen”. Rồi em biết tựa vào đâu khi không còn được đưa đón nếu trót quen vào sự có mặt của anh mỗi khi bước chân ra những ngã đường tất bật. Và khi không nhận nữa những tin nhắn trìu mến, liệu giấc ngủ của anh có tròn đầy nếu cứ thao thức đợi chờ một điều mơ hồ không rõ từ điện thoại đã lâu rồi không còn hiện số máy quen. Lòng sẽ chỏng chơ thế nào nếu một ngày thói quen đã thành nếp sống, mà người thương cũ thân quen đã không còn bên cạnh…
Đừng dại dột tạo thành những thói quen, khi mà chính chúng ta còn đang chưa biết sẽ duy trì được điều đó trong bao lâu.
Ngày trôi về phía cũ - Anh Khang
Dấu chấm đen và tờ giấy trắng....
Tại buổi diễn thuyết hàng trăm người, diễn giả bắt đầu buổi nói chuyện bằng một bài tập nhỏ. Ông đưa ra một tờ giấy trắng trên đó có một dấu chấm đen
và đặt câu hỏi với hội trường:
- “Các bạn nhìn thấy gì?”
Một người giơ tay phát biểu:
- “Tôi thấy một điểm đen”
Một người khác:
- “Đó là một vết mực đen”
Lại có ý kiến hài hước cho rằng:
- “Là một nốt ruồi”. . .
Hầu hết mọi người trong khán phòng đều gật gù đồng ý với những ý kiến đó, họ đều chỉ thấy mỗi điểm đen.
Diễn giả để hội trường lắng xuống, nhìn khắp lượt hội trường, giơ tờ giấy lên bằng hai tay, giật mạnh và hỏi “các bạn không còn thầy gì nữa sao?”. Bấy giờ mọi người mới ồ lên: “Tờ giấy trắng và một chấm đen”.
Người diễn giả mỉm cười và nói: “Cảm ơn những câu trả lời của các bạn, dấu chấm đen này đúng là rất nổi bật trên tờ giấy trắng, tôi đã làm ví dụ này với rất nhiều người và cũng nhận được câu trả lời tương tự. Phần lớn chúng ta chỉ nhìn thấy vết đen, vết bẩn, nhìn thấy cái xấu, cái sai của người khác mà lờ đi những khoảng trắng, những cái tốt đẹp của người ta. Cũng dễ hiểu thôi vì đó là tâm lý chung của con người, theo học thuyết của Abraham Maslow về nhu cầu tự nhiên của con người được chia thành các thang bậc khác nhau, phản ánh mức độ cơ bản đối với sự tồn tại và phát triển của con người. Và bậc 2 của thang Maslow là nhu cầu về an toàn, thế nên con người luôn luôn nhìn thấy điểm đen, cái xấu, nguy cơ . . ., để đạt được mức an toàn tối thiểu về tính mạng và tài sản”.
Nói đến đây, ông đưa mắt nhìn quanh khán phòng và đến đâu cũng bắt gặp những gương mặt đồng tình ủng hộ.
Ông nói tiếp: “Cũng giống như chúng ta đối xử với mọi người xung quanh, nếu bạn chỉ nhìn thấy cái xấu, cái sai, thì bạn chính là người phải chịu dằn vặt đau khổ, trong bạn luôn thấy hoài nghi lo lắng về mọi thứ diễn ra quanh mình. Thử nghĩ, một ngày bạn ăn vật chất 3 bữa, là những thứ ngon, bổ, sạch, còn “ăn” tinh thần thì cả ngày, thế mà bấy lâu nay chúng ta cho nhau ăn những gì? Có phải cũng ngon và bổ như ăn vật chất. “Bới lông tìm vết hay Đãi cát tìm vàng” là lựa chọn của bạn, tìm điều tốt đẹp của người khác bạn sẽ thấy sự tốt đẹp, tìm cái xấu, cái sai để bỏ đi những mối quan hệ chính là bạn đang tự hủy đi cơ hội của mình.”
Ông dừng lại và đặt câu hỏi với hội trường: “Làm thế nào để sử dụng tờ giấy này một cách hữu ích?” Có vài lời phát biểu: “Vẽ lên đó một bông hoa; gập đôi tờ giầy thề là chúng ta có 2 tờ giấy trắng; . . .” Diễn giả gật đầu và mỉm cười: “Vâng. Cảm ơn các bạn. Thật đơn giản khi chúng ta thay đổi tư duy, thay đổi quan niệm của mình về những thứ xung quanh. Con người ai cũng có mặt tốt, mặt xấu, có đôi khi mắc lỗi lầm, nhưng chỉ vì cái xấu, vì những lỗi lầm mà đánh giá sai về nhau thì quả là đáng tiếc. Bởi có thể lỗi lầm đó chỉ nhỏ xíu như một chấm đen chiếm 1/99 tờ giấy trắng, mà chúng ta bỏ đi một tờ giấy đẹp, có nên chăng?”
Diễn giả kết thúc buổi nói chuyện của mình trong tràng pháo tay không ngớt, họ nắm tay nhau, trao cho nhau nụ cười và những cái nhìn trừu mến thể hiện tình nhân ái
P/s: Bạn có suy nghĩ gì sau khi đọc xong câu chuyện này???
Nguồn:[St]
Friday, January 30, 2015
Vẻ đẹp mê mẩn của 16 con đường trên thế giới...
Những con đường nhuộm màu hồng anh đào, tím phượng hay tử đằng nên thơ khiến các teen mê tít và ao ước được ngắm tận mắt.Con đường nhỏ dưới những dải hoa tử đằng tím đẹp mê hồn ở thị trấn Molyvos (Lesvos, Hy Lạp) là chốn hẹn hò cà phê, tận hưởng cuộc sống tuyệt vời.
Thành phố Bonn cổ kính của nước Đức nổi tiếng với con phố rợp anh đào như rừng hoa trong phim cổ tích
Hai hàng anh đào bừng nở nhuộm sắc hồng mộng mơ cho công viên Kungstradgarden ở Stockholm, Thụy Điển.
Điểm hẹn hò, chụp ảnh cưới lý tưởng cho các cặp đôi ở thành phố Valencia, Tây Ban Nha.
Con đường hoa phượng tím nổi tiếng ở thị trấn nhỏ Cullinan, Gauteng, Nam Phi.
Con đường hoa gạo ở Đài Loan.
Hoa phượng tím (Jacaranda) nở rộ ở thành phố Grafton, bang New South Wales, Úc.
Thị trấn cổ Spello ở Ý hút du khách bởi phong cảnh yên bình, những chậu hoa đủ màu tô điểm cho phố phường.
Những giàn hoa giấy đỏ rực được trồng khắp thị trấn ven biển Nafplio (Peloponnese, Hy Lạp) tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp.
Đường cây cao vút, xanh rì như khu rừng nhỏ giữa lòng thành phố Porto Alegre, Brazil.
Hàng cây bên đường ở Jerez (Tây Ban Nha) được thiết kế độc đáo và đầy nghệ thuật.
Đường hầm tình yêu ở Caras-Severin, Rumani, khá giống với phiên bản khác ở Ukraina cũng rất nổi tiếng.
Đi dạo dưới giàn hoa giấy nên thơ ở Positano, Salerno, Ý.
Con đường hoa giấy ở thành phố Brisbane, Australia, được thiết kế đầy sáng tạo.
Con đường hoa tử đằng tuyệt đẹp "đốn tim" du khách ở Nhật Bản.
Đường đi xuyên qua rừng trúc xanh cao vút ở Sagano, Kyoto, Nhật Bản.
VẺ ĐẸP SAPA NGÀY ĐÔNG
Là một thị trấn vùng cao thuộc huyện Sapa tỉnh Lào Cai, thị trấn Sapa là một khu nghỉ mát ẩn chứa nhiều điều kỳ diệu của tự nhiên. Phong cảnh thiên nhiên với địa hình của đồi núi, màu xanh của rừng cây, cùng với những nét văn hóa đặc sắc của người dân, tất cả tạo nên một bức tranh hài hòa, quyến rũ và thơ mộng của vùng Tây Bắc Tổ quốc.
Vào bất kỳ thời điểm nào trong năm Sapa đều đẹp và lãng mạn. Vẻ đẹp ấy cùng với nét duyên của thị trấn vùng cao thanh bình trong mây trong sương giúp cuốn trôi mọi mệt mỏi, lo âu. Đó là lý do mà Sapa từ lâu được xem như “thiên đường nghỉ dưỡng”.
Nếu có dịp đến Sapa vào mùa đông bạn sẽ nhận ra mùa đông Sapa cực kỳ hấp dẫn.
Vào tháng 11, khi mùa đông về, tiết trời lạnh hơn nhưng không tê buốt. Sapa vào mùa đông là một thiên đường mờ ảo, một thế giới sương mù. Sương giăng khắp nơi như một tấm màn mỏng khến cảnh vật trở nên mờ ảo, đầy bí ẩn.
Buổi sáng sớm cả Sapa như bồng bềnh trong mây, phải đứng thật gần, thật sát mới có thể nhìn rõ cảnh người và cảnh vật. Phong cảnh Sapa vốn dĩ đã như một bức tranh thơ mộng, hấp dẫn, lại chìm trong sương bồng bềnh khiến cho khung cảnh càng trở nên huyền ảo, đẹp như một bức tranh sơn thủy hữu tình.
Thị trấn Sapa là một trong những nơi hiếm hoi của Việt Nam có tuyết rơi vào ngày đông. Nếu đến Sapa đúng dịp bạn sẽ được ngắm tuyết rơi, đắm chìm trong không gian của vùng ôn đới. Tuyết phủ trắng xóa mọi góc nhà, mọi nẻo đường, đỉnh núi. Những cành cây, ngọn cỏ được bọc bên ngoài bằng lớp đá tuyết trắng, trong, khiến không gian trở nên kỳ vỹ, du khách khó mà rời chân đi.
Nằm trong vùng khí hậu nhiệt đới nhưng màu đông ở Sapa lại là không gian của khí hậu ôn đới khi những bông tuyết trắng phủ xuống vùng đất này. Với Sapa có lẽ đây là điều tuyệt vời mà tạo hóa đã ban tặng. Nếu may mắn được ngắm tuyết rơi ở Sapa du khách sẽ thấy mình như đang lạc vào khung cảnh mùa đông ở châu Âu.
Tuyết rơi nhiều nhất là ở khu vực Thác Bạc, đèo Ô Quy Hồ, dãy Phanxipang, tạo nên cảnh tượng thiên nhiên vô cùng độc đáo. Từ trên đỉnh núi Hàm Rồng, bạn có thể nhìn thấy tuyết phủ trắng những mỏm đá, những đỉnh núi, trên các cành cây cổ thụ…phong cảnh thật đẹp và thơ mộng.
Thác Cát Cát mùa đông vẫn ồ ạt đổ nước đổ nước trắng xóa từ trên cao hàng chục mét giữa mù mịt sương giăng. Giữa màu xanh của cây cỏ, màu xám của sương mù và đá núi, giữa cái giá lạnh của mùa đông, các loài hoa vẫn khoe sắc. Hoa cúc vàng rực, bìm bìm vẫn tím ngát, hoa mai thiên hương trắng như tuyết, hoa lan vẫn nở đẹp đến nao lòng.
Dạo chợ phiên Sapa, du khách sẽ thấy các quầy hang san sát nhau, vô số hàng hóa, chủng loại hết sức phong phú và đa dạng. Nhiều nhất là các loại hàng lưu niệm, quần áo ấm, đồ điện tử, giày dép, đồ chơi trẻ em…Đặc biệt là đồ thổ cẩm “cây nhà lá vườn”, được làm từ đôi bàn tay khéo léo của những người phụ nữ dân tộc nơi đây. Hàng thổ cẩm cũng rất phong phú như: chăn, màn, bọc gối, quần áo, túi xách, ví đầm, khăn tay, tranh thêu…với nhiều hoa văn và hình dáng trang trí tinh xảo, lạ mắt.
Mặc dù trời rét như cắt và sương giăng ẩm ướt, chợ Sapa vẫn rất sôi động. Ngoài khách du lịch Việt và khách Tây, trên đường phố và trong chợ có rất nhiều đồng bào H’Mông, Dao đỏ, Giáy…Các cô gái với những bộ váy áo đủ màu sắc, trên đầu quấn những chiếc khăn sặc sỡ làm thành những nét chấm phá sinh động.
Đã đến Sapa thì không thể bỏ qua ẩm thực nơi đây. Trong cái lạnh của mùa đông không gì tuyệt vời hơn là được thưởng thức những món nướng ngon tuyệt. Đồ nướng Sapa đã trở thành một “thương hiệu” không thể lẫn với các địa phương khác. Đến Sapa mà chưa thưởng thức đồ nướng thì bạn chưa thực sự khám phá hết sự độc đáo, phong phú và thi vị của văn hóa ẩm thực Sapa. Đồ nướng Sapa luôn mang đến cho người thưởng thức một hương vị riêng biệt. Mỗi món một vị, vừa tươi nguyên, vừa thơm ngọt lại rất bùi. Sapa còn có nhiều loại rượu ngon: rượu ngô, rượu mầm thóc, rượu táo mèo, rượu sán lùng…Các món ngon nổi tiếng của Sapa như : lợn cắp nách, cá suối, nấm hương, gà đen…đều rất hấp dẫn.
-aeaf3.jpg)


Sapa mùa đông lạnh nhưng không tê buốt. Lặng lẽ nhưng không u buồn. Cứ giản dị, đơn sơ mà níu kéo bước chân người lữ khách.


Wednesday, January 28, 2015
Lặng yên mà sống
Hồi nhỏ, khi còn bé xíu cứ thích chạy rong ruổi ở ngoài đường thay vì ngủ trưa, mặc cho cái nắng nóng gay nóng gắt đốt cháy cái làn da trắng bóc mà nội gìn giữ cho, cứ thích hoà mình với nắng, với gió với bạn bè chẳng phải bận tâm gì hết, chẳng phải suy nghĩ lo âu. Sao mà vô tư quá chừng, cái miệng chúm chím lúc nào cũng toe toét cười, đôi lúc mếu máo, nhăn mặt khóc um cả lên. Nhưng mà vậy cũng hay cứ khóc cứ cười một cách tự nhiên, không như bây giờ, không phải buồn phiền cũng chẳng biết thế nào là cô đơn.
Trẻ con mà, có giận có dỗi nhưng mau quên, đã thương ai, mến ai thì luôn bên cạnh giúp đỡ cho hết mình, có cục kẹo, cái bánh cũng để dành mà chia cho. Chiều chiều, mấy làn gió cứ thổi vi vu tạt vào bờ cỏ ươn ướt cạnh dòng sông, hồi ấy thương nội lắm lúc nào cũng bám chân nội đi theo như cái đuôi sợ nội chạy trốn đi mất, ngồi kề nội cảm nhận thấy hương thơm của gió thu tràn về mang mùi lúa chín rạo rực sữa thơm, nội dặn dò từng chút từng chút một nội bảo rằng “nơi cuộc sống này, cái nơi mà mai này khi lớn lên sẽ là một thế giới riêng cho mình có nhiều chông gai lắm, vậy nên cứ bước đi, thật nhẹ, thật chậm, nhớ là luôn giữ cho đôi chân luôn bám chặt trên mặt đất,lặng yên một chút thôi, lặng yên mà sống…” Nghe thì nghe là thế, đầu có gật gù lên xuống là vậy, cơ màhiểu lại là chuyện khác!
Và giờ đây, khi đã được coi là “người hơi hơi lớn” nội cũng bắt đầu bước vào kỉ niệm, một kỉ niệm của những ngày qua, có nội, thật ngọt ngào và cái câu nói xưa cũng bắt đầu trở thành dĩ vãng. Ừ, dĩ vãng thì có sao, không sao cả vẫn có thể mang theo đến suốt cuộc đời, vẫn có thể ghì chặt vào tim: “Lặng yên mà sống”…
Lặng yên, không phải là im lặng, không phải là cứ sống mà không được lên tiếng, đơn giản là yên ắng, lặng lẽ mà sống, không làm phiền toái gì tới ai, không bận tâm, không suy nghĩ nhiều, sống thảnh thơi như một đứa trẻ, khóc khi buồn và cười khi vui. Ngày qua ngày cứ sống, cứ làm vui cho chính mình, cứ cố gắng bước đi trên con đường dẫn đến thành công đầy chông gai và gian khó. Dẫu thế nhưng sẽ không bao giờ lùi bước, vẫn đi, dù cho những bước chân kia có phần chậm rãi, có phần mỏi mệt, có ra sao đi nữa vẫn giữ vững niềm tin. Ừ, lặng yên,lặng yên mà bước, chẳng cần ai bên cạnh, chẳng có ai ngăn cản, người ta nghĩ mình ích kỉ, nghĩ ra sao đi nữa cũng mặc kệ, vì đây là cuộc sống của tôi, tôi có quyền quyết định ...
Khi người ta lớn, người ta sẽ biết thế nào là cô đơn, thế nào là chống trải, chẳng còn vô tư như trước, dù biết là vẫn hay cười đó, nhưng mà càng lớn, trong nụ cười chứa chẳng bao giờ là trọn vẹn 100% niềm vui cả. Tại có ai ngờ trước đâu, đôi lúc xen lẫn trong nụ cười là sự giả tạo hay buồn phiền, lo âu không muốn bọc lộ. Cuộc sống càng ngày càng phiền nhoài quá, sao cứ phải chen chân vào cuộc sống xô bồ để rồi nhận ra trong đám đông to lớn kia, mình chỉ là một hạt cát nhỏ xíu, mình chỉ một mình, chẳng có ai ở bên hết, rồi lại thấy cô đơn, phiền thật.

Bạn bè ư? Nhiều đó, nhưng mà chẳng lấy đâu một người bạn thật sự. Thân thật nhiều, quan tâm thật nhiều, chia sẻ thật nhiều, rồi cũng chia xa, rồi mấy cái kí ức kia cũng bay vèo vèo như một cơn gió mạnh, chưa kịp nắm, chưa kịp giữ, chưa kịp ghi vàolòng bao nhiêu là kỉ niệm, buồn chăng? Ừ, hiển nhiên là phải buồn rồi!
Từ khi biết tới zing me, biết viết blog, tâm hồn cũng được trải rộng ra hết cỡ, chẳng phải gò bó, giả tạo nữa, thích viết blog, nhưng mà mỗi khi viết là viết chuyện đâu đâu, dù đôi khi muốn viết về bản thân mình lắm, nhưng mà sao không thể được cứ lãng qua chuyện khác thật nhanh trống. Bạn ảo thì cũng như đời thật, dù bao nhiêu lần đã mở lòng hết cỡ, rồi cũng vậy thôi, cũng hụt hẫng với bao nhiêu là tình bạn.

Nhưng sao động lực nào cứ muốn ở lại, tìm gì không biết, một người bạn ảo thật sự chăng? Ừ, chắc vậy, nhưng có lẽ từ giờ sẽ không như thế nữa, bởi tôi đã có thể tìm được rồi, dù hụt hẫng, dù buồn nhiều lắm, nhưng mà vẫn tin, tin là chữ tình bạn đó vẫn còn chỗ cho tôi, tôi không biết đích đến của tình bạn đó là bao xa nhưng vẫn mong là cái tình bạn mà tôi trông chớ ấy sẽ mãi không bao giờ có đích đến thực sự!
Lặng yên mà sống, không xô bồ chen chúc, nỗi đau đến rồi cũng đi, rồi cũng vụt nhanh vào quá khứ. Nhưng điều quan trong duy nhất là sống làm sao cho nụ cười mãi mãi trên môi như hồi thơ trẻ...
Chỉ cần lặng yên một chút thôi, để cuộc sống đúng nghĩa với cái tên gọi của nó...
Cùng chiêm ngưỡng vẻ đẹp của thiên đường resort nhiệt đời trong rừng ở Bali
Khu resort ở Bali, Indonesia này sẽ cuốn hút với bất kì ai. Sự sang trọng, cuốn hút, hoà quyện với thiên nhiên. Đây là lý do tại sao, ngày nay chúng ta thích tận hưởng kì nghỉ dưỡng ở những địa điểm này để tránh xa sự ồn ào, náo nhiệt của đô thị. Khu resort ở Ubud, Bali này bao gồm dãy villa, chòi nghỉ ngoài vườn và bể bơi ngoài trời. Khách du lịch tới đây có thể tận dưỡng các dịch đẳng cấp 5 sao được cung cấp ở đây. Đa số mọi người đều muốn tận hưởng những kì nghỉ kéo dài tại thiên đường nhiệt đới này. Các dịch vụ Spa ở đây bao gồm massage, xoa bóp mặt để thư giản. Các hoạt động bên ngoài gồm bơi, đi xe đạp , lớp yoga,pilates và các buổi dã ngoại trong rừng để khám phá động thực vật phong phú ở đây. Được hoà mình vào thiên nhiên cùng với cảnh quan đẹp, nhiều loài động vật tự nhiên mà quý khách được khám phá, nơi đây là thiên đường cho những du khách muốn tìm kiếm sự yên bình, thanh thản và những người yêu thiên nhiên. Hãy cùng chiêm ngưỡng vẻ đẹp của thiên đường resort nhiệt đới này nhé.
Nguồn: Freshome
Kiến Trúc Nhà Sang
Subscribe to:
Comments
(
Atom
)


























































