Wednesday, August 13, 2014
Maksim - người đưa tôi đến với nhạc cổ điển
Hôm nay tôi viết một bài về một trong những đam mê lớn của tôi: nhạc cổ điển và về một trong những nghệ sĩ mà tôi rất yêu thích: Maksim Mrvica – người được mệnh danh là kẻ nổi loạn của cây đàn piano. Đã dự định viết bài này từ khá lâu, nhưng rồi mãi vẫn chưa bắt đầu, rồi quên bẵng đi. Cho đến hôm nay, khi vô tình một người bạn gửi cho tôi một bài nhạc của Maksim, tôi mới sực nhớ ra rằng mình còn “nợ” Maksim Mrvica một bài viết.
Đôi chút tản mạn về nhạc cổ điển
Nhạc cổ điển thường được người ta gọi là nhạc bác học, đỉnh cao của âm nhạc, blablabla… gì đó. Tui thì không quan tâm lắm, tui thích nghe nhạc cổ điển, nhưng không phải để mình cao siêu hơn được chút nào. Chỉ đơn giản là không hiểu sao cái lỗ tai cây của tui lại thấy hợp với những giai điệu của nhạc cổ điển.
Cho tới nay, tròm trèm tui đã nghe cổ điển gần 15 năm, cũng hiểu được chút ít về nó. Tuy nhiên tui vẫn nghĩ mình dân nghiệp dư trong cái thú thưởng thức này. Trong 4 cấp độ thưởng thức cổ điển của Hugh M. Miller, tôi nghĩ mình chỉ đến mức “Cảm Giác” hay “Cảm Xúc” là cùng [1].
Tui xem âm nhạc đơn giản là một niềm vui, là hạnh phúc. Còn lại tui không quan trọng mình là cấp nào, chuyên nghiệp hay nông dân. Tui cảm nhận mỗi bài nhạc cổ điển theo cách riêng của mình, theo suy nghĩ và sự tưởng tượng riêng của tui.
Cách thưởng thức nhạc cổ điển cũng khác so với nhạc bình thường, tôi có thể mở 1 bài của Yanni hoặc Brian Crain để vừa làm việc, vừa chạy xe vừa nghe. Nhưng khi nghe cổ điển thì tui thường tắt đèn, ngồi trên salon nhắm mắt nghe. Không phải để “tạo dáng” ra vẻ cao siêu gì, mà thật sự nếu nghe nhạc cổ điển mà không tập trung thì nó chẳng còn gì hay ho nữa, thậm chí nghe còn thấy… bực mình :-D
Tui bắt đầu đến với nhạc cổ điển từ thể loại New Age, rồi sau đó từ từ mon men làm quen qua những tác phẩm của hai nghệ sĩ Richard Clayderman và Paul Mauriat, có thể nói đây là 2 người đã có công nâng cấp cái lỗ tai cây của tui. Họ đã chọn con đường cách điệu âm nhạc cổ điển từ một thể loại hàn lâm sang một phong cách nhẹ nhàng hơn, dễ đi vào lòng người hơn, từ đó mang âm nhạc cổ điển đến gần hơn với đại chúng.
Tuy nhiên hôm nay tôi sẽ không viết bài về 2 nghệ sĩ này, người tui muốn viết là Maksim Mrvica – một nghệ sĩ piano người Croatia cũng chọn con đường phá cách cho âm nhạc cổ điển.
Maksim Mrvica – kẻ nổi loạn
Maksim Mrvica là một nghệ sĩ trẻ (sinh năm 1975), anh sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng nhỏ ở Croatia. Bắt đầu làm quen với cây đàn piano từ năm 9 tuổi và anh may mắn được rất nhiều giáo sư, nghệ sĩ tên tuổi đào tạo. Nhạc của Maksim có thể chia thành 3 “nhóm” chính:
Những album hoàn toàn là nhạc cổ điển, anh chơi rất thành công thể loại này, đặc biệt là những bài của Chopin, Lizst, Grieg…
Thứ 2 cũng là nhạc cổ điển, nhưng được anh cách điệu kết hợp với các nhạc cụ mới và phong cách mới. Đây là dòng nhạc mà tui muốn nhắc đến nhiều trong bài này.
Và thứ 3 là những bài mới sáng tác, nhưng dựa trên âm hưởng nhạc cổ điển.
Tôi sẽ không nói nhiều về tiểu sử của anh, vì những thông tin này mọi người có thể đọc được trên wiki hoặc trên website của anh.
Maksim Mrvica thường bị một số người gọi là kẻ nổi loạn, kẻ “phá hoại” phong cách của nhạc cổ điển. Trong đó có không ít những nghệ sĩ nổi tiếng và những người nghe nhạc khó tính (và cổ hủ) – vì những người này không chấp nhận được những thay đổi trong việc cách tân những giai điệu cũng như phong cách biểu diễn của mình.
Tuy nhiên, (ít nhất là với cá nhân tôi) tôi không nghĩ phong cách âm nhạc của anh là “phá hoại” nhạc cổ điển. Ngược lại, nó thổi hồn vào những bài nhạc cổ điển hàn lâm một phong cách mới, từ đó mang đến những cách cảm thụ mới hay hơn cho thể loại nhạc kén người nghe này. Và có thể nói anh đã làm rất thành công việc đó, các album của anh luôn được chào đón nồng nhiệt – đặc biệt là với đối tượng những người trẻ.
Chúng ta thường thấy hình ảnh những người chơi nhạc cổ điển là những người mặc các bộ lễ phục sang trọng, phong cách đĩnh đạc ngồi bên cây vĩ cầm… Nhưng với những buổi biểu diễn của Maksim thì khác, anh kết hợp những thiết bị mà không ai dám nghĩ tới cho một sân khấu nhạc cổ điển như đèn laser, khói màu, đèn chiếu… Hãy cùng xem thử phong cách này khi anh trình bày bản nhạc dưới đây, bài Etude cung Đô thứ của Chopin.
Chiếc áo da sát nách, tay chân xâm mình, đầu tóc bù xù… làm ta liên tưởng đến một ca sĩ nhạc rock hơn là một nghệ sĩ piano đang chơi với dàn nhạc. Tuy nhiên, sau khi nghe toàn bộ bài nhạc, nhìn vào kỹ thuật điêu luyện, cùng với sự đam mê anh truyền vào tác phẩm. Tôi tin là không ai có thể nói rằng đây là một loại âm nhạc rẻ tiền.
Những sáng tác mới
Càng ngày, bằng chính niềm đam mê của mình, anh dần chinh phục được trái tim của người nghe. Khi ra mắt album Pure, những tên tuổi nhận xét khó tính nhất trong làng âm nhạc đã dành cho anh những mỹ từ hoa mỹ nhất: “Croatia có thể là một đất nước nhỏ, nhưng đất nước này có một tài năng khổng lồ”, “Không giải thích nổi cảm xúc của tôi khi nghe album này chính xác là gì, chỉ biết rằng tôi thực sự bị thổi tung tất cả mọi giác quan”,…
Và tôi cũng vậy, những bài hát của Maksim cũng cuốn phăng mọi cảm giác của tôi.
Tôi vẫn không quên cảm xúc của mình khi lần đầu tiên nghe bài Hana’s Eyes, một bài được soạn cho piano, bộ gõ và vocal. Từng cung bậc trầm bổng của tiếng Piano quện với tiếng của dàn violon theo phong cách cổ điển, kết hợp với tiếng hát cao vút của vocal, tất cả không đối đầu với nhau mà ngược lại lại bổ sung cho nhau khi lắng đọng khi dồn dập.
Nghe bài này tôi có thể hình dung ra khung cảnh một bộ phim chiếu chậm về những người anh hùng trong cuộc chiến, những người mẹ, người vợ ở quê nhà… Đó là những cảm xúc tuyệt vời mà âm nhạc của Maksim mang lại cho người nghe.
Và còn nhiều những Amazonic hoành tráng, những Croatian Rhapsody sôi động…, rất nhiều bài của Maksim mang lại cho chúng ta rất nhiều cung bậc cảm xúc mà nếu liệt kê hết ra đây có lẽ bài viết này chỉ toàn là những bài nhạc của anh. Tôi sẽ để lại cho mọi người tự khám phá.
Theo truyền thuyết trong Kinh Do Thái giáo. Hơn 3000 năm trước đây, Moses đã dẫn đầu đoàn người nô lệ Hebrew rời bỏ Ai Cập để đi về miền đất hứa Canaan, dẫn đến sự hình thành nên dân tộc Israel. Exodus chính là câu chuyện – là bản anh hùng ca về chuyến ra đi đầy gian khổ, nước mắt nhưng hào hùng đó. Được kể lại trong quyển Exodus, là quyển thứ hai trong Cựu Ước (nửa trước của Thánh Kinh Kitô Giáo), cũng là quyển thứ hai trong Kinh Torah, tức Thánh Kinh Do Thái Giáo.
Và khi những nốt nhạc đầu tiên của Maksim nổi lên, hình ảnh xa xưa như hiện về trước mắt … quá ấn tượng, chỉ có thể thốt lên điều đó. Những vũ điệu mềm mại- uyển chuyển của đàn ngựa tung vó và những vũ công ballet ăn khớp một cách hoàn hảo với bối cảnh sử thi của Exodus. Phong cách rất cá tính, khuôn mặt và cách chơi piano đầy cảm xúc của Maksim .. tất cả đã làm nên một tác phẩm tuyệt vời. Mời mọi người thưởng thức Exodus – khúc ca bi hùng của dân tộc Israel dưới tài nghệ của pianist người Croatia – Maksim Mrvica
Một số video về Miksim mivica:
Child in Paradise
Still Waters
...................
Nguôn Hiếu's Blog
Subscribe to:
Post Comments
(
Atom
)
.jpg)
No comments :
Post a Comment