Tin tức về thiết kế nhà biệt thự sân vườn đẹp, độc đáo

Tổng hợp tin tức,phong cách sống, chuyện của sao, tạp chí nhà đẹp, tư vấn thiết kế nhà đẹp, biệt thự đẹp, tư vấn về thiết kế nội thất, không gian nhà đẹp, tin tức hằng ngày, sức khỏe và đời sống

Featured Posts

Thursday, October 23, 2014

Cảm nhận tiểu thuyết Bà Bovary

No comments :
. Tựa truyện: Bà Bovary (Madame Bovary) Tác giả: Gustave Flaubert Dịch giả: Bạch Năng Thi Nhà xuất bản Văn học 1989 . ~oOo~ . Ngay khi bắt tay vào tìm hiểu tác phẩm này từ mấy tháng trước, tôi đã hi vọng có thể kết hợp giữa việc viết tiểu luận về nó cho bộ môn mình theo học với việc đưa nó lên Reading Cafe. Bà Bovary của Gustave Flaubert không chỉ là tác phẩm mà tôi vô cùng yêu thích mà còn là một tiểu thuyết được xem là một trong những đỉnh cao của văn chương thế giới, vì vậy việc nó cuối cùng cũng góp mặt trong danh mục Reading Cafe đối với tôi cũng được xem là một niềm vui nho nhỏ. Bà Bovary là một tác phẩm kinh điển, một cái tên quen thuộc mà chắc là người yêu mến văn học nào cũng từng có lần nghe thấy. Nhưng cũng như nhiều tác phẩm kinh điển khác, dường như đối với nhiều độc giả trẻ hiện nay, Bà Bovary mang hơi hướm già cỗi, kinh viện, xa lạ và dĩ nhiên là hoàn toàn khó nuốt. Tôi cũng từng cảm thấy như vậy. Song đây là một tác phẩm mà tôi mạo muội nghĩ rằng tất cả những ai yêu sách, mê đọc sách đều nên đọc, không phải vì nó là một cái tên sáng chói có thể làm sang cho danh mục sách đã đọc của cá nhân mỗi người mà bởi, tôi tin, hầu hết người mê sách đều sẽ tìm thấy bản thân mình trong kiệt tác của Flaubert. Tác phẩm này kể về nàng Emma Bovary, có anh chồng là bác sĩ trung cấp tên Charles. Emma lớn lên trong bầu không khí lãng mạn thế kỷ XIX ở Pháp, trong truyện hiệp sĩ của Walter Scott và thơ của Larmatine. Sách là người dẫn đường của nàng. Nàng yêu sách. Yêu đến nỗi, nàng đem cả mơ mộng trong sách vào thế giới thực. Nàng đi tìm tình yêu lý tưởng, nàng khao khát cuộc đời lừng lẫy, nàng mơ ước tự do nhưng cả cuộc đời nàng chỉ góp nhặt được những thứ tầm thường, những thứ cuối cùng không chỉ hủy hoại niềm tin mù quáng của Emma mà còn buộc nàng phải tìm đến cái chết để được giải thoát. Bi kịch vỡ mộng của Emma Bovary là một bi kịch rất điển hình, thường được xét đi xét lại khi các nhà nghiên cứu văn học soi chiếu tác phẩm. Nhưng bỏ qua tất cả các vấn đề học thuật ấy, đặt Emma Bovary vào thế gần gũi với người đọc, đừng xem nàng là hiện thân của một kiệt tác xa xôi cao vợi, chúng ta sẽ cảm thấy một phần của nàng trong chính mình. Bao nhiêu lần trong đời chúng ta đã cảm thấy mộng tưởng của mình vỡ nát trước vòng xoáy cuộc đời? Bao nhiêu lần chúng ta khi rời mắt khỏi trang sách diệu kỳ đang đọc, ngước nhìn đời sống và cảm thấy một nỗi niềm cô đơn bất tận – một nỗi cô đơn mà đôi lúc còn chẳng thể lý giải nguyên do? Nếu các bạn đều đã có lần cảm thấy như thế, hãy tìm đọc Bà Bovary, chia sẻ bi kịch của Emma Bovary, của chính Flaubert và cũng để tìm sự đồng cảm cho bản thân mình. Flaubert từng nói: “Bà Bovary, đó là tôi!” (Madame Bovary, c’est moi!). Tôi nghĩ rằng, có lẽ rất nhiều bạn đọc trẻ sau khi dẹp đi hết những ái ngại rất dễ hiểu trước một tác phẩm kinh điển như Bà Bovary để cầm sách lên đọc cũng sẽ bật thốt lên câu nói ấy trong suốt quá trình đồng hành cùng Emma Bovary. Bà Bovary trở thành kiệt tác trong văn học thế giới trước hết không phải vì vô vàn công trình nghiên cứu học thuật xoay quanh nó mà bởi hơn 150 năm qua, biết bao độc giả đã tìm thấy mình trong câu chuyện này. Và đó mới là điều làm nên sự bất hủ cho Bà Bovary. Chiễm Phong

Trước đây và bây giờ

No comments :
TRƯỚC ĐÂY và BÂY GIỜ 

Trước đây cứ tưởng cười là hạnh phúc... Bây giờ mới biết có đôi khi khóc còn hạnh phúc hơn là cười... Trước đây cứ nghĩ con người đau khổ là con người luôn có lệ trên mi.. Bây giờ mới biết con người đau khổ là con người có thể cười ngay trong chính sự đau khổ của mình... Trước đây cứ nghĩ cô đơn là phải ở một mình... Bây giờ mới biết cô đơn là ở ngay giữa chốn đông người mà vẫn cứ ngỡ rằng mình đang ở một mình... Trước đây cứ nghĩ hạnh phúc là giàu sang, là quyền lực... Bây giờ mới biết hạnh phúc đơn giản chỉ là một lời yêu thương... Trước đây cứ nghĩ có tình yêu là có tất cả... Bây giờ mới nhận ra cuộc sống còn nhiều thứ hơn thế.. Trước đây cứ nghĩ ai cũng như thế... Bây giờ mới nhận ra con người là một dấu chấm hỏi... Trước đây cứ nghĩ cuộc sống là do chúng ta.. Bây giờ mới nhận có những điều không bao giờ ngờ tới... Trước đây cứ nghĩ dối trá là xấu xa... Bây giờ mới nhận ra mình tự dối trá mình rất nhiều... Trước đây cứ tự cho mình luôn luôn quan tâm đến người khác... Bây giờ mới nhận ra là mình vô tâm hơn mình tưởng... Trước đây sợ hãi là khi mất một cái gì đó... Bây giờ mới nhận ra có những thứ không bao giờ quay trở lại.. Trước đây hay suy nghĩ viển vông về tương lai... Bây giờ mới nhận ra tương lai đến và đi bất chợt như là chiếc lá rụng rơi.